Đại hội võ lâm mà người người giang hồ mong chờ đã tới.
Mấy ngày này của Khúc Cửu Nhất và Tạ Tụ thực sự chẳng rảnh chút nào.
Từ khi y gặp Tự Tại cư sĩ, một đám tiểu tình nhân và lão tình nhân của Khúc Thu Thủy đều muốn tới gặp mặt Khúc Cửu Nhất.
Số có thái độ ôn hòa như Tự Tại cư sĩ chỉ là số ít, càng nhiều hơn là số vì yêu mà sinh hận, muốn đòi chút bồi thường từ nhi tử là Khúc Cửu Nhất.
Đương nhiên, Khúc Cửu Nhất cũng có thể nhìn ra được, những người này không sợ chết như vậy e là sau lưng có một số thế lực nâng đỡ, mục đích chính là để xem thử giới hạn của Khúc Cửu Nhất ở đâu mà thôi.
Nhưng Khúc Cửu Nhất nào có ranh giới nào rõ ràng đâu?
Nếu thể hiện tốt, Khúc Cửu Nhất còn có thể khuyên bảo vài câu, nói bọn họ đừng để bị Khúc Thu Thủy lừa gạt.
Nếu tới đòi bồi thường, oán phu lải nha lải nhải còn mượn cơ hội sinh sự thì thẳng tay đánh bất tỉnh rồi vứt ra ngoài.
Dù sao không chết người là được.
Còn về mấy lời ác độc như "đánh trưởng bối" "mẫu tử hai người đều vô tình vô nghĩa" gì đó, Khúc Cửu Nhất cũng chẳng để trong lòng.
Bị mắng vài câu cũng chẳng mất được miếng thịt nào.
Nếu có năng lực, họ cứ mắng trước mặt y đi.
Cho họ mười cái gan thì họ cũng chẳng nói ra dễ thế.
Mà bây giờ, cung chủ Cửu Nhất chẳng những nâng cao chất lượng cuộc sống của họ mà còn đưa Toái Ngọc Cung lên tới đỉnh cao của sự phát triển, sao lại vì lão cung chủ mà bị vu oan vô cớ được?
Nói lời thô tục dễ nghe hơn là những đệ tử đồng lứa trẻ tuổi hầu như đều là người ủng hộ cho một mình Khúc Cửu Nhất.
Dẫu cho Khúc Thu Thủy cũng từng là cung chủ Toái Ngọc Cung nhưng trong lòng các nàng, bà ta chẳng thể nào so bì được với Khúc Cửu Nhất.
Không lâu sau, liền có mấy đệ tử kết thành nhóm lén đi tìm Tạ Tụ, sau đó lén mang theo ít thuốc bột về.
Không lâu sau, những người giang hồ lén nói xấu về Khúc Cửu Nhất hoặc là cả người ngứa ngáy, khó mà chịu được, gãi xước hết cả mặt, chỉ có thể ngâm trong nước đá lâu mới đỡ ngứa hoặc là tiêu chảy, ngồi trong nhà xí tới thiên hoang địa lão rồi, dẫu có uống thuốc gì cũng chẳng đỡ.
Kết cục như vậy dọa đám người nọ hãi hồn.
Cho dù bọn họ biết là các đệ tử Toái Ngọc Cung làm nhưng nói có sách mách có chứng, bọn họ không hề có chứng cứ gì, hơn nữa bọn họ còn đồn bậy sau lưng người ta trước, càng chẳng thể tới cửa nói lý với người ta được.
Các môn phái khác cũng mở một mắt nhắm một mắt, coi như chẳng nhìn thấy mấy trận bát nháo nhỏ này.
Đương nhiên, tất cả đều là chuyện nhỏ.
So với những môn phái tà đạo đó, những người đồn bậy sau lưng chỉ có thể nói là hài tử chơi đồ hàng mà thôi.
"Ta đi từ bên ngoài vào khách điếm, chỉ một khắc ngắn ngủi mà trong lúc đi gặp phải ít nhất mười mấy loại độc dược bắn tới, băng thiềm huynh đưa cho ta kêu rất nhiều" Khúc Cửu Nhất ngáp một cái, "Ta thấy, chắc là do người Thiên Cực thần giáo làm.
Nghe nói, Ngũ Độc sử trước đó của họ đã tuyên bố thoái ẩn giang hồ, Ngũ Độc sử bây giờ là một người khác"
Dù sao, hiện tại muốn đối đầu trực diện hay ám sát Khúc Cửu Nhất đều không có khả năng nên cũng chỉ có thể dùng thủ đoạn hạ độc cỏn con này.
"Khả năng dùng độc của Thiên Cực thần giáo quả thực quỷ dị" Tạ Tụ như đang nghĩ gì, "Xét về việc dùng cổ, họ càng lợi hại, lần trước ở Vô Lượng sơn trang họ tay không quay về, chỉ sợ bây giờ họ sẽ dùng hết sức để đối phó"
Bên trong võ lâm, thứ như cổ trùng này còn không khoa học hơn cả xuân dược.
Những tiểu thuyết võ hiệp tam lưu hay phim truyền hình điện ảnh, khi một nhân vật nào đó đột nhiên làm ra mấy chuyện chẳng thể giải thích nổi cho hợp logic, sau cùng chỉ cần nói là do cổ trùng thì sẽ tự bào chữa được hết.
Cổ trùng hệt như mấy cảnh "nằm mơ"* trong phim ma do nước nhà sản xuất vậy, là kịch bản vạn năng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

