"Này...!Đây là làm sao đây? Chẳng lẽ là trúng độc hay là bị bệnh?"
"Mấy người các ngươi đi ra ngoài trước" Lâm Hữu Tuệ ngẩng đầu, nhìn mấy cô nương xinh đẹp trong phòng nói, "Tiền của các ngươi sẽ không thiếu, các ngươi từ đâu tới thì về ấy đi"
Các cô nương ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng chỉ có thể hơi hành lễ, yên lặng rời khỏi.
Vốn cho rằng hầu hạ được công tử phong lưu tuấn tú nào, không ngờ sức khỏe yếu kém như vậy? Hôm nay, trời xanh mây trắng mà lại nôn như thế này.
Chẹp.
Sau khi các cô nương này rời phòng rồi, Hòe Hoa Khách mới bớt nôn mửa.
Nghỉ ngơi trong chốc lát rồi mới thấy người như không có việc gì.
Chính bởi nguyên nhân này, gần đây, ở Toái Ngọc Cung không có cô nương nào tới tìm hắn.
Cho dù là ngủ không, chúng tỷ muội của Toái Ngọc Cung còn sợ mất hứng.
Vẫn là do Hòe Hoa Khách đẹp mà không xài được!
"Hòe huynh rốt cuộc bị làm sao vậy?"
"Thân hắn trúng kỳ độc, không thể để nữ tử tới gần hắn trong vòng ba thước" Lâm Hữu Tuệ bình thản nói, "Ài, cũng không biết khi nào mới có thể trị được hết"
"Kỳ độc như vậy thực sự là lần đầu tiên nghe tới!" Nam tử thở dài, "Hơn nửa là do Hòe huynh ngươi trước kia quá phong lưu, chọc nợ tình quá nhiều nên mới thế.
Ài, huynh yên tâm, chỉ cần tìm được danh y nhất định có thể chữa khỏi độc trên người ngươi"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)