Cố Thiếu Bình ngơ ngẩn ngồi dưới gốc cây đại thụ một ngày một đêm.
Vô Song nói với hắn, "Giang hồ này vốn dĩ là như vậy, không phải huynh có một thanh kiếm, một tấm lòng là có thể thay đổi được"
Nếu thực sự có thể thay đổi thì người thay đổi nó cũng nên là Khúc Cửu Nhất mà không phải là Cố Thiếu Bình.
Giang hồ khiến người trưởng thành, bây giờ Cố Thiếu Bình cũng nên học cách trưởng thành mà không phải chỉ dựa vào chút khí phách đã tùy ý hành động.
Cố Thiếu Bình nghĩ nghĩ, có phải chỉ có chính mình ngây thơ như vậy hay không?
"Ta không ăn, làm ơn mang đi đi" Cố Thiếu Bình không ngẩng đầu lên nói.
"Đây không phải cho đệ mà là cho ta" Người tới ngồi ở bên cạnh Cố Thiếu Bình, lại chẳng đặt rượu và thức ăn ở trước mặt Cố Thiếu Bình mà lại đặt ở phía mình, "Ta bỏ tiền mua đậu phộng, thịt bò sốt tương, bánh vừng và hạt dẻ rang đường"
"Phàn đại ca" Cố Thiếu Bình vui vẻ, có hơi kinh ngạc nhìn Phàn Đình.
"Sao nào, sao lại không thể là ta?
"Không, ta chỉ cho rằng Phàn đại ca sẽ để mặc ta suy nghĩ" Cố Thiếu Bình lắc đầu, trên mặt toát lên sự mất mát, "Vô Song để ta tự mình nghĩ cho kỹ, nàng không ở đây với ta"
Có một số việc, có một số lời nói, chỉ có nam nhân với nhau mới nói được.
"Ta cũng chẳng để ý"
"Bây giờ đệ không để ý, sau này vĩnh viễn cũng không thể để ý sao?" Phàn Đình cười cười, "Đệ đệ ngốc, chuyện không đơn giản như vậy.
Đệ cho rằng, là bang chủ chỉ là đổi một danh hào thôi sao? Không phải"
Nếu không phải có chỗ tốt trời ban như vậy, mọi người sao sẽ vì chuyện này đấu tới người sống ta chết chứ?
"Chưa nói tới làm bang chủ, tài nguyên của Thương Hải bang mặc đệ điều động, những bí tịch võ công mặc đệ chọn, đệ có thể từ một thiếu hiệp bình thường trên giang hồ nhảy lên trở thành bang chủ được mỗi người giang hồ kính mộ nhất.
Chỉ cần nói tới khi đệ hành tẩu giang hồ đã chẳng còn hưởng đãi ngộ như trước"
"Sao lại nói vậy?" Cố Thiếu Bình cũng không hiểu lắm.
"Trước kia, khi đệ hành tẩu giang hồ, ít nhiều cũng sẽ kết thành thù với một số người.
Khi đệ chỉ là đệ tử Thương Hải bang, bọn họ nghĩ sao để trả thù đệ mà khi đệ trở thành bang chủ, bọn họ nghĩ làm sao để không bị đệ trả thù" Phàn Đình mỉm cười nói.
Cố Thiếu Bình lại cầm kiếm trong tay, "Cho dù bọn họ tới trả thù, ta cũng chẳng sợ"
Bây giờ, hắn cũng chẳng phải là thiếu niên trước kia chỉ biết mấy công phu mèo ba chân.
"Ta cũng chẳng có ý đấy" Phàn Đình cảm thấy buồn cười, "Lực lượng đơn độc và lực lượng toàn bang phái là khác nhau.
Nếu người khác giết đệ, người có thể báo thù cho đệ cũng chỉ có sư phụ đệ, sư huynh đệ.
Nhưng bọn hắn cũng không thể nắm chắc cơ hội trả thù cho đệ, nhiều nhất chỉ là tìm được tên đầu sỏ có tội, giết chết hắn mà thôi.
Nhưng nếu đệ là một bang chủ bị hại chết, vậy nhiệm vụ hàng đầu của toàn bộ bang phái là phải tìm ra người giết hại đệ, báo thù cho đệ.
Mặc kệ ai tiếp quản chức bang chủ này, đều phải như vậy"
"Cung chủ Toái Ngọc Cung Khúc Cửu Nhất, nếu y chỉ là một người bình thường, lại có được võ công và tướng mạo như hiện tại, đệ cho rằng y sẽ chỉ có địa vị giang hồ như vậy thôi sao? Phàn Đình là một ví dụ không thể rõ ràng hơn, "Hai ngày trước, kẻ trần truồng Hồng Liên đạo kia bôi nhọ Khúc cung chủ, nếu không phải vì y là cung chủ Toái Ngọc Cung, trong tình huống như vậy, nếu y chỉ là người thường, chỉ e chưa đợi y nói chuyện cũng đã bị tập thể công kích"
"Hẳn là không tới mức ấy đi" Cố Thiếu Bình có hơi không tin, "Khúc cung chủ đã là tông sư..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


