*aka xuân dược mấy bả nói dị tránh Tấn giang quét đó mà
Phàn Đình cảm thấy Toái Ngọc Cung làm việc thực sự quá đơn giản.
Trước kia, khi hắn chưa ngu dại, cũng đã làm không ít chuyện cho Vô Lượng sơn trang.
Nhưng những nhiệm vụ đó hoặc là uy hiếp hoặc là gian nan, cũng có những nhiệm vụ dễ dàng, đơn giản nhưng thường không tới lượt những đệ tử không phải Tư Đồ gia làm.
Tới khi hắn tới Toái Ngọc Cung rồi, nhận được nhiệm vụ nằm vùng ở Thương Hải bang, Phàn Đình vốn ôm suy nghĩ không thành công thì hy sinh thân mình.
Ai ngờ, nhiệm vụ này đơn giản hơn so với hắn dự đoán.
Thay vì nói là tới làm nhiệm vụ, chi bằng nói là tới du sơn ngoạn thủy.
Hắn tới Thương Hải bang rồi mới biết được chỗ tốt của việc dùng tiền để mở đường.
Thương Hải bang cũng chẳng phải nơi có môn quy nghiêm ngặt gì, chỉ cần chút tiền là có thể biết được rất nhiều tin tức.
Hơn nữa, võ công của đệ tử ở đây cũng chẳng cao, cho dù Phàn Đình bay qua trước mặt bọn họ, bọn họ cũng chẳng biết được.
Mà bên Toái Ngọc Cung cũng rất thông tình đạt lý, để hắn được thoải mái, cứ tùy tiện đi dạo là được.
Vì thế, Phàn Đình cũng chỉ có thể đi theo Cố Thiếu Bình và Hà Tiểu Liên đi "giám thị" Sử Vô Song.
Trước khi tới, Hải Trường Khoát dặn đi dặn lại để Phàn Đình nhìn chằm chằm Sử Vô Song, đừng để yêu nữ này dụ hoặc Cố Thiếu Bình.
Ngay sau đó, lại để Hà Tiểu Liên một tấc cũng không rời nhìn chằm chằm Cố Thiếu Bình, để Cố Thiếu Bình tập trung nói mấy lời khách sáo là được, ngàn vạn lần đừng động chân tình.
Chỉ có thể nói, là sư phụ, Hải Trường Khoát đã lao tâm khổ tứ bốn bề.
Nhưng rất đáng tiếc, điều ông ta lo sớm đã trở thành sự thật.
Giờ phút này, Cố Thiếu Bình cứ như con khổng tước theo đuổi bạn đời, cứ nói mãi không ngừng trước mặt Sử Vô Song.
"Vô Song sư muội, muội xem, cái cây kia là cổ thụ trăm năm của Thương Hải bang chúng ta, có phải rất lớn hay không? Ta nghe các sư huynh sư tỷ nói, nếu vào đêm trăng tròn, hứa nguyện dưới cây cổ thụ này, sẽ rất linh nghiệm.
Muội có muốn thực hiện nguyện vọng gì không? Tới lúc ấy chúng ta có thể cùng nhau thử xem"
"Vô Song sư muội, muội nhìn ngọn núi bên này, nếu vào khi trời mưa, trên ấy sẽ có một tầng sương mù mỏng, đẹp vô cùng..."
"Vô Song sư muội, muội nhìn bên này..."
Cố Thiếu Bình rất không rụt rè, quả thực hận không thể giới thiệu hết tất cả mọi nơi ở Thương Hải bang cho Sử Vô Song biết.
Hắn thích ngôi nhà là Thương Hải bang của hắn cho nên cũng hy vọng Sử Vô Song có thể thích.
Tên tiểu tử ngốc Cố Thiếu Bình, bình thường chẳng thông suốt thì thôi, một khi nghĩ thông thì chỉ hận không thể bày hết một mảng chân tình của mình ra cho Sử Vô Song, phàm là ai không mù thì đều có thể nhìn được ra suy nghĩ của hắn.
Sử Vô Song đương nhiên cũng nhìn ra được.
Khi nàng thấy được sự biến hóa trong ánh mắt của Cố Thiếu Bình là nàng biết, chính mình đã thành công.
Mấy chiêu cung chủ nói quả thực có tác dụng, thật sự khiến nàng nghĩ trăm lần cũng chẳng ra.
Nhưng Sử Vô Song vẫn rất vui vẻ.
Dẫu vậy, Sử Vô Song không thể trắng trợn táo bạo biểu hiện ra bên ngoài được, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể dễ dàng đáp lại Cố Thiếu Bình được.
Đây cũng là lời dặn của Khúc Cửu Nhất.
"Nếu Cố Thiếu Bình hiểu ra mình thích ngươi, trong vòng một tháng, ngươi cần phải giả ngu, tận lực đưa ra những yêu cầu mà Cố Thiếu Bình khó mà làm được nhưng không tới mức không làm được, bình thản ung dung nói chuyện phiếm với các nam đệ tử khác của Thương Hải bang, trước đó, ngươi nhất định phải coi Cố Thiếu Bình như đại ca, nếu hắn hỏi ngươi thấy các nam tử khác như nào, ngươi cứ nói coi họ như ca ca là được..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)