Thầu hết cả phố hoa đăng?
Cung chủ còn được lắm mà, nàng cứ tưởng rằng cung chủ vốn không có cứng vậy đâu.
Hào phóng tới vậy sao? Quả là cung chủ Toái Ngọc Cung các nàng!
"Cung chủ, nếu là cả một phố hoa đăng, chỉ e cần nhiều tỷ muội hơn mới đúng" Sử Vô Song nóng lòng muốn thử, "Nếu cung chủ tin tưởng, thuộc hạ bằng lòng thử một lần"
Điều động nhiều người như vậy, phiền toái nhất ở chỗ quản lý và giấu giếm tin tức, nếu không sao có thể gây bất ngờ cho Tạ trưởng lão được?
Trên giang hồ, người có được năng lực điều hành như vậy thực ra không nhiều lắm.
Phần lớn các bang phái đều phải đợi chưởng môn ra lệnh rồi mới đi tiến hành, hoàn toàn không có trật tự gì đáng nói.
Cũng bởi vậy mà có một số người trong giang hồ mới có thể bị châm biếm thành đám ô hợp.
Nhưng người Toái Ngọc Cung có rất nhiều năng lực.
Sử Vô Song đi theo mẫu thân từ nhỏ, được bồi dưỡng thành người kế vị, năng lực quản lý đương nhiên không kém.
Trước kia, nàng chẳng có đất để thể hiện, bây giờ cung chủ tín nhiệm nàng như vậy, nàng nhất định phải biểu hiện cho tốt mới được!
Tới lúc ấy, phải để Tạ Tụ biết rõ, chỉ có Khúc Cửu Nhất y mới là bằng hữu không thể vứt bỏ suốt đời này của hắn.
Những đóa hoa ngọn cỏ, tình yêu tình ái kia chẳng qua chỉ là gió thoảng mây bay mà thôi.
Những người đó vốn chẳng thực sự thích Tạ Tụ mà chỉ ham muốn sắc đẹp của Tạ Tụ mà thôi.
Y thì khác.
Y hoàn toàn coi Tạ Tụ là bằng hữu.
Tự thấy chính mình đã ở trên đỉnh cao đạo đức, Khúc Cửu Nhất cuối cùng cũng đã bỏ được cục đá lớn ở trong lòng xuống.
Y, bây giờ quay về hẳn là có thể ngủ một giấc yên ổn rồi!
Tạ Tụ phát hiện đêm hôm khuya khoắt, đèn bên phòng Khúc Cửu Nhất còn chưa tắt.
Phòng hắn ở đối diện phòng Khúc Cửu Nhất, chỉ cần đẩy cửa sổ ra là có thể thấy được hết thảy.
Nhưng Tạ Tụ nhịn xuống xúc động muốn đi nhìn.
Hắn cảm thấy bản thân không được đúng lắm.
Điều này cũng không thể trách Tạ Tụ.
Từ nhỏ, Tạ Tụ đã xuất chúng, những người bên cạnh hắn thường chất chứa những chờ mong và tâm tư không thể nói.
Hơn nữa, địa vị Tạ Tụ cao nên từ khi Tạ Tụ có trí nhớ, bên người hắn sẽ có rất nhiều tiểu bằng hữu, tranh nhau chơi với hắn.
Chỉ cần hắn nói nhiều thêm một câu với ai đó, ngày hôm sau người kia sẽ bị cô lập, nhục mạ, trở thành đối tượng để mọi người bắt nạt.
Nhiều lúc, Tạ Tụ thậm chí cảm thấy, có lẽ những người đó phải chán ghét hắn mới đúng.
Chỉ là vì địa vị Tạ gia vô cùng cao, bọn họ mới không thể không tới lấy lòng mình.
Nếu không, vì sao mỗi khi bản thân có hảo cảm với tiểu đồng bọn nào đó, tiểu đồng bọn ấy đột nhiên sẽ tránh né hắn chứ?
Tạ Tụ đã từng khóc lóc tới lao vào cái ôm của mẫu thân, "Nương, có phải bọn họ đều chán ghét con hay không? Hay là con trông quá xấu, bọn họ nhìn con không vừa mắt?"
Cái ôm của mẫu thân rất ấm áp nhưng bà lại chẳng đặt lời của đứa trẻ như Tạ Tụ ở trong lòng.
"Con ta, con là dòng chính Tạ gia, bọn họ chỉ có lấy lòng con, ai dám chán ghét con? Bọn họ không dám nhìn con là vì họ xấu xí, sao có thể nhìn thẳng con được?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
