Làm hái hoa tặc cũng phải có hoãi bão.
Nếu không thể hái được đóa hoa đẹp nhất trên thế gian này, vậy khác gì với những tên hái hoa tặc bình thường chứ? Cũng giống với những tên đạo tặc luôn muốn trộm được thứ đồ đáng giá nhất trên thế gian, những người tập võ luôn muốn trở thành đệ nhất thiên hạ, một khi một người bắt đầu có danh lợi thì sẽ nhịn không được theo đuổi thứ đồ có độ kích thích cao hơn.
Có thể chẳng cần kiêng kị gì giao lưu với các kiểu mỹ nhân khác nhau, còn chẳng cần kiêng nể gì để thưởng thức vẻ đẹp của các nàng, có gì không tốt đâu?
Bởi vậy, trước đó, Hòe Hoa Khách nói với Tiểu Nhu của Thiếu Anh bang, hắn muốn tới Toái Ngọc Cung nhìn mỹ nhân ở nơi đó, cũng chẳng phải nói bừa.
Chỉ là sau khi gặp được Khúc Cửu Nhất thì vì nghĩ cho mạng nhỏ của mình, Hòe Hoa Khách hẳn là đã từ bỏ ý tưởng này rồi.
Ài.
Nghĩ tới đây, Hòe Hoa Khách nhịn không được đổ cho mình một chén rượu.
Người đẹp nhất thiên hạ này, không phải nữ nhân mà còn là nam nhân, là thần y Tạ Tụ.
Hòe Hoa Khách tự nhận là không có ý nghĩ gì với nam nhân nhưng hắn lại thật sự tò mò, rốt cuộc phải có dáng vẻ gì mới có thể được công nhận là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ?
Nhưng Hòe Hoa Khách mới nhận được tin tức, đó là thần y Tạ Tụ giờ cũng đã là trưởng lão của Toái Ngọc Cung rồi, hơn nữa, nghe nói hắn và Khúc Cửu Nhất có quan hệ rất thân, nói không chừng là loại quan hệ ấy.
Hòe Hoa Khách sợ là chê mình sống lâu quá nên mới đi trêu chọc Tạ Tụ.
Dù sao cũng là nam nhân, không xem cũng được.
Nhưng cũng bởi vậy, mỹ nhân của Toái Ngọc Cung chỉ e còn nhiều hơn cả hoàng cung.
Thật sự khiến người khác hâm mộ đố kỵ, Khúc Cửu Nhất kia sao có mệnh tốt như vậy?
"...!Từ hôn với ta? Họ Lý kia, chàng không có tim à.
Chúng ta đính hôn từ nhỏ, ta nào có chỗ nào không xứng với chàng? Ngược lại là chàng, không quyền không thế, nếu không phải được nhà ta nâng đỡ, chàng nào có được thành tựu như hiện tại? Bây giờ, cái chàng ăn chàng mặc đều là của hồi môn của ta!"
"Là ta có lỗi với nàng, thứ ta dùng, ta sẽ cho nàng hết, cái gì ta cũng không cần, chỉ hy vọng chúng ta có thể từ hôn.
Với bên ngoài, ta cũng sẽ nói là lỗi do ta, tuyệt đối sẽ không khiến nàng chịu tổn thương gì!"
"...!Vì sao? Chàng tình nguyện làm tới bước này, để từ hôn với ta?" Nữ tử khóc nức nở, " Ta cũng không phải không thể bao dung thêm người khác, nếu chàng thực sự thích ai, nạp thiếp thôi mà, cũng chẳng khó"
"Rất xin lỗi nhưng tiểu nương tử Ngô gia nói, nàng ấy không cầu danh lợi, không cầu tiền tài, nàng ấy chỉ muốn tìm một người toàn tâm toàn ý với nàng ấy.
Ta...!ta và nàng có hôn ước, ngay cả nhìn nàng ấy cũng chẳng nhìn ta một cái"
"Lại là nàng ta! Cha ta, huynh trưởng ta đều mê đắm con hồ ly tinh kia chưa đủ, chàng chẳng qua cũng mới chỉ thấy nàng ta một lần thôi, vậy mà cũng bị nàng ta làm cho mê mẩn đầu óc rồi? Là ta sai, là ta không nên lôi kéo ngươi đi gây phiền toái cho nàng ta, nàng ta là do con hồ ly tinh biến thành, ta sẽ đi giết ả!"
"Không liên quan gì tới nàng ấy hết!" Nam tử kinh hoảng nói, "Nàng ấy đáng để bất kỳ một nam nhân nào làm việc cho nàng ấy.
Với mỹ mạo nhường ấy, đủ để lên tiên cung làm phi tử rồi nhưng nàng ấy sống cảnh thanh bần, vui tươi lạc quan, là người lương thiện nhất trên thế giới này"
...
"Ài, lại tới nữa" Một tiểu nhị lau mồ hôi trên đầu, ngay cả sức thu dọn cũng chẳng có, dù sao chờ bọn họ dọn xong cũng nghỉ bán rồi.
"Tiểu nhị ơi, tới đây" Hòe Hoa Khách ngắm nhìn viên bạc vụn trong tay, vẫy tay với tiểu nhị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)