Tạ Tụ có thể nói là dùng ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chằm Khúc Cửu Nhất thật lâu.
Hắn nghĩ, đầu óc Khúc Cửu Nhất rốt cuộc được làm từ gì vậy? Vì sao mỗi lần hắn cho rằng bản thân đã hiểu rõ mạch não của Khúc Cửu Nhất thì y luôn có thể dùng tình huống thực tế nói cho hắn, là hắn quá trẻ người non dạ.
Khúc Cửu Nhất thậm chí còn khiến cho hắn có một loại suy nghĩ rằng cả đời này, Tạ Tụ hắn cũng chẳng thể hiểu rõ hết được ý tưởng trong lòng Khúc Cửu Nhất.
Tư vị này khiến Tạ Tụ thấy có hơi thất bại.
"Vì sao ngươi phải viết ở trên cùng?" Tâm trạng của Tạ Tụ khá phức tạp.
Nếu muốn nhắc nhở, cứ xóa tám chữ đã viết là tốt nhất.
Nếu thật sự không được, viết tám chữ sau ở gần hơn mới phải.
Dẫu có vậy, xác suất thương vong cũng khá cao"
"À, điều ấy huynh yên tâm nhưng phàm là người đi vào được sơn động này, thấy được tâm pháp võ công này, chỉ cần hắn hạ quyết tâm tự thiến chắc chắn sẽ không chết!" Khúc Cửu Nhất trả lời chắc nịch.
Tiểu thuyết võ hiệp không bàn chuyện khoa học, vất vả lắm mới có người tới đây học võ công, sao sẽ chết vì tự thiến được?
"...!Đợi tới khi hắn phát hiện được tám chữ ngươi để lại, một khi tâm thần rối loạn, tẩu hỏa nhập ma rồi cách cái chết cũng không xa đâu" Tạ Tụ nói thật lòng.
"Vậy không có cách nào" Khúc Cửu Nhất nhún nhún vai, "Bản công pháp này vốn chẳng phải võ công chính phái, nếu không tiếc tự thiến mình để học được thì đồng nghĩa rằng đối phương có lý do để bắt buộc phải học Trên thế gian này, muốn đi lối tắt thì phải trả giá đắt"
Chỉ cần không phải y luyện, người khác luyện thành dáng vẻ gì thì cũng có liên quan gì tới y đâu?
Tạ Tụ thở dài, cũng chẳng tiếp tục nói gì với Khúc Cửu Nhất nữa.
Dù sao đó cũng là chuyện chưa chắc chắn.
Có thể có ai đó phát hiện ra nơi này không cũng chưa chắc mà?
"Đi thôi, chúng ta tiếp tục đi vào trong xem" Khúc Cửu Nhất thích nhất chính là điểm này của Tạ Tụ, biết không thuyết phục được y thì hắn sẽ chẳng khuyên nữa, so với những thằng ranh chỉ để tâm vào mấy chuyện vụn vặt thì khá hơn nhiều.
Tạ Tụ đành phải tiếp tục đi vào bên trong.
Sơn động này cũng không tính là quá lớn, dù sao cũng từng là nơi để giam giữ ma đầu, cũng không thể cho một nơi quá lớn được.
Ngoài bản tâm pháp có giá trị nhất ở bên ngoài ra, còn lại cũng chỉ là chút binh khí, đan dược gì đó.
Đan dược trước đó đã bị Tạ Tụ mang ra ngoài rồi, binh khí thì đã qua nhiều năm như vậy, hầu như không dùng được nữa rồi.
Nếu thực sự có thần binh lợi khí gì, chắc chắn sẽ không để lại trong sơn động này, không thì người bên trong chạy mất phải làm sao?
"Xem ra là không có manh mối gì rồi" Tạ Tụ thấy Khúc Cửu Nhất cũng chẳng phát hiện ra manh mối nào có giá trị hơn, càng kiên định với suy nghĩ của mình, "Chủ nhân của sơn động này đã từng là một đại ma đầu, đan dược hắn để lại chắc chắn không phải thứ gì tốt.
Chúng ta vẫn nên về trước thôi, ta dùng châm đẩy lui dược tính trong cơ thể ngươi, vậy thì không sao rồi"
Gì?
Vòng đi vòng lại cuối cùng vẫn bị châm sao?
Ta đây vất vả đi vào sơn động này như vậy chẳng lẽ chỉ để chơi sao?
Khúc Cửu Nhất chửi thề trong lòng, não lại nhanh chóng chuyển động, sao mới có thể thoát được việc châm cứu đây.
Y thực sự không muốn bị châm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
