Quả là một dũng sĩ, có gan nhìn thẳng vào cuộc sống đầm đìa máu tươi.
Ví dụ như bây giờ, Khúc Cửu Nhất tùy tay cầm lấy một lọ đan dược đổ vào miệng.
Đương nhiên, y cũng chẳng phải đưa ra quyết định trong lúc hoảng loạn mà là sau khi đã suy nghĩ cặn kẽ trong khoảng thời gian ngắn.
Đầu tiên, y đã bách độc bất xâm, độc dược không có tác dụng gì quá lớn với y.
Loại tuyệt thế kỳ độc không thể có bộ dáng bình thường như đan dược này nên Khúc Cửu Nhất có thể yên tâm ở mặt này.
Thứ hai, với tính cách của Tạ Tụ, nếu thực sự là đan dược tổn hại tới tính mạng hay thần trí của người khác, hắn không thể đặt ở trong hòm thuốc được.
Dù gì Tạ Tụ cũng là đại phu hành y tế thế, cũng chẳng phải độc y.
Dù là gia trưởng nhà thường cũng biết cất những thứ dược tiểu hài tử không được ăn đi cho kỹ, sao sẽ tùy tiện để người khác tìm ra được?
Cho nên, Khúc Cửu Nhất dám cá, dược ở chỗ này ăn vào có thể khiến y gặp một ít phiền toái nhưng chắc sẽ không quá lớn.
Ảnh hưởng lớn nhất hẳn là cái cớ toàn vẹn cho Khúc Cửu Nhất, loại bỏ "tác dụng phụ" của thuốc tắm kia.
Đừng hỏi, hỏi thì có thể là trước đó đã ăn dược gì ảnh hưởng tới cơ thể.
Cái cớ hoàn hảo!
Tuy vậy, Khúc Cửu Nhất sẽ không nói vậy với quản gia.
"Quản gia chớ có sốt ruột, trước kia ta đã từng thấy bình dược giống y như này.
Đan dược này ăn vào có thể tăng mười năm công lực, công tử nhà các ông cũng chẳng dùng được, sau ta sẽ đưa tiền, ông cứ yên tâm"
"Không...!Đây tuyệt đối không phải dược tăng công lực" Sắc mặt quản gia trắng dã, chính mình đi cùng khách lại để người ta uống thuốc không rõ nguồn gốc, một đời anh danh của ông cũng bị hủy rồi.
"Ông"
"Ta đi tìm công tử, Khúc công tử trước tiên đừng cử động, nghỉ ngơi cho tốt" Quản gia vô cùng lo lắng chạy ra ngoài, bước chân có hơi lảo đảo.
Xin lỗi.
Khúc Cửu Nhất thầm lặng nói lời xin lỗi với quản gia trong lòng, y cũng không còn cách nào.
Nếu không bị Tạ Tụ dùng thuốc tắm thử ra thân phận thì mới thấy ớn lạnh.
Đừng nói tới lúc ấy tài nguyên ổn định một năm 30 vạn không còn, cho dù là thuốc tắm này cũng chẳng ngâm mình được một1 lần, thử hỏi có khiến y đau đầu không.
Nếu nhãi con Tạ Tụ này không si mê y thuật như vậy, hoặc là hắn có hơi thích thứ đồ nào khác, Khúc Cửu Nhất có thể nháo ầm lên sau nghĩ cách dỗ dành hắn sau.
Nhưng với tình huống như hiện tại, một khi bị bại lộ thân phận, khả năng đường ai nấy đi của y với Tạ Tụ đã lên cao năm phần.
Tuyệt đối không thể.
Vẫn là nên ổn định trước.
Khúc Cửu Nhất nhìn căn phòng này một vòng, cảm thấy vẫn là chiếc giường của Tạ Tụ trông thoải mái nhất nên nằm thẳng lên ấy.
"Làm sao vậy?" Khi đối mặt với lão quản gia trung thành và tận tâm này, thái độ của Tạ Tụ vẫn vô cùng ôn hòa.
"Vừa rồi Khúc công tử tới phòng ngài, không cẩn thận uống nhầm đan dược, ngài mau đi xem xem"
Cái gì?
Tạ Tụ biết trong phòng mình có mấy loại đan dược linh tinh kỳ lạ, tuy không chí mạng nhưng vì dược tính khác thường nên chính hắn cũng chưa nghiên cứu triệt để.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)