Vai chính mà, luôn phải ngăn cơn sóng dữ vào phút chót, phong cách lên sân khấu là vứt ra vài câu thoại lợi hại sau đó đánh bại kẻ địch, nhận được sự ca ngợi và ngưỡng mộ của người khác với mình là được.
Ha, không sớm cũng không muộn, đúng lúc Tuyết Tiêu Tiêu bị người khác vây công thì xuất hiện, ánh mắt của mọi người sẽ đều dừng trên người y.
Giờ này khắc này, không có ai ngầu hơn y.
Thậm chí, mãi cho tới nhiều năm về sau, khi người giang hồ và hậu bối nhắc tới cung chủ Toái Ngọc Cung chỉ e cũng sẽ nói tới tư thế tiêu sái oai hùng vào lúc này của y trước tiên.
Trên thực tế quả là như vậy.
Khi Khúc Cửu Nhất đột nhiên xuất hiện trước mặt Tuyết Tiêu Tiêu, không chỉ người Toái Ngọc Cung nhiệt huyết sôi trào mà còn các người ở môn phái và thế lực khác tức thì cũng hâm mộ đệ tử Toái Ngọc Cung không thôi.
Tốt thật đấy, cung chủ Toái Ngọc Cung các nàng còn tự mình ra trận bảo vệ đệ tử?
Ở cái niên đại này, thế giới này, cho dù là chưởng môn biết đệ tử nhà mình chịu thiệt cũng sẽ truy cứu trách nhiệm của họ theo bản năng trước mà không bênh vực người của mình như Khúc Cửu Nhất.
Bênh vực người của mình nghe ra chẳng phải êm tai nhưng nếu chính mình là người được bảo vệ, ai mà không vui cơ chứ?
"Cung chủ" Đôi mắt Tuyết Tiêu Tiêu sáng lên tức thì, nàng biết chắc cung chủ nhất định sẽ bay từ trên trời xuống.
"Được rồi, Tiêu Tiêu, ngươi làm tốt lắm, trở về nghỉ ngơi đi" Khúc Cửu Nhất cho Tuyết Tiêu Tiêu một ánh mắt tán thưởng ngay sau đó lại dừng ở trên người nam tử che mặt đứng cạnh Tuyết Tiêu Tiêu.
"Khúc cung chủ" Thân thể nam tử che mặt cứng đờ, vốn không dám làm động tác nhỏ nào trước mặt Khúc Cửu Nhất.
Mới rồi Khúc Cửu Nhất có thể lặng yên không tiếng động xuất hiện tức là võ công của y đã vượt xa hẳn so với mọi người.
Thật khó tưởng tượng được, một người trẻ tuổi như vậy nhưng lại là một nhân vật võ học cấp tông sư.
"Sát thủ bình thường chọn mặt đại chúng là tốt nhất.
Thấy bây giờ ngươi còn che mặt chắc sau này trông cũng không tệ" Khúc Cửu Nhất hơi gật gật đầu với nam tử che mặt, "Tiêu Tiêu chúng ta có hơi mất sức, ngươi đỡ nàng tới chỗ Toái Ngọc Cung bên kia đi"
Khúc Cửu Nhất nói quá hợp tình hợp lý, nam tử che mặt rõ ràng là người của Lê Hoa sát nhưng giờ phút này vậy mà cũng chẳng biết nên phản bác như nào, chỉ có thể cam chịu, ngoan ngoãn đỡ Tuyết Tiêu Tiêu dậy.
Coi như thức thời.
Khúc Cửu Nhất chỉ liếc bọn họ một cái, rất mau đã thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn số ít người còn đứng được, thuận miệng nói, "Mấy người còn đứng thì đi vào nói chuyện.
Nếu các ngươi còn muốn đánh một trận với ta cũng được, chỉ là tới lúc ấy bị ta đánh chết thì cũng không nên trách ta trước đó không nhắc các ngươi"
Ngoài cửa cũng chỉ có bảy, tám người còn đứng mà thôi, nghe Khúc Cửu Nhất nói xong cũng chẳng còn kiêu ngạo như lúc trước.
Nếu nói khi đối mặt với Tuyết Tiêu Tiêu, trong lòng họ còn coi khinh mấy phần thì lúc đối mặt với Khúc Cửu Nhất, bọn họ gần như đã cúi gằm sát đất rồi.
Giống như dòng suối nhỏ nhìn lên núi cao, dường như đấy là khoảng cách mà cả đời họ chẳng thể trèo lên được.
Võ học không có chuyện có được trước thì đi trước.
Thiên phú luyện võ mới là thứ quyết định thành tựu của người giang hồ.
Mà ưu thế lớn nhất của người lớn khi đối mặt với lớp trẻ cũng chẳng qua là thời gian tích lũy nội công mà thôi.
Nhưng hiện nay, thứ quan trọng hơn là biện pháp tu luyện nội lực.
Những lão nhân bọn họ không cẩn thận sẽ bị những cơn sóng trước đánh chết trên bờ cát còn Khúc Cửu Nhất đâu chỉ là sóng trước, y quả thực là cả biển trời mênh mông!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)