Hàn Thừa Nặc sinh lòng cảnh giác trước câu hỏi này của Khúc Cửu Nhất.
Tuy rằng từ nhỏ hắn lớn lên ở dưới vực sâu nhưng được gia gia dạy dỗ, hắn vẫn hiểu rõ một ít âm mưu quỷ kế trong giang hồ.
Dù sao gia gia hắn chính là bị huynh đệ kết nghĩa của mình bán đứng nên mới bị trọng thương, kết liễu tấm thân tàn dưới vực sâu.
Trước lúc lâm chung, gia gia dặn đi dặn lại hắn nhiều lần rằng hắn phải cẩn thận che giấu thân thế của mình, lại chẳng ngờ được rằng cũng chỉ mới là lần đầu gặp cung chủ Toái Ngọc Cung mà đã bị đối phương chỉ thẳng ra lai lịch.
Vì sao?
Hàn Thừa Nặc nghĩ trăm lần cũng chẳng ra, ngay cả Hiểu Yến cô nương hắn cũng không nói, sao người này lại biết được?
Cung chủ Toái Ngọc Cung hóa ra lại thần bí và cường đại như vậy sao!
Hàn Thừa Nặc cũng không dám coi khinh người thoạt nhìn trạc tuổi mình này nữa, lập tức ôm quyền nói, "Không dám gạt cung chủ, tại hạ thực sự đi từ dưới vực lên, không biết cung chủ biết được từ đâu?"
Đương nhiên là thuận miệng hỏi thôi.
Không thì còn thế nào?
Khúc Cửu Nhất nghĩ thầm trong lòng.
Vào lúc này muốn tới Vô Lượng sơn trang, hơn nữa võ công còn cao như vậy, ăn mặc rách nát như vậy, còn khiến cho đệ tử của Toái Ngọc Cung thương hại, để hắn giấu mình trong đoàn xe, nhìn sao cũng thấy chẳng phải nhân vật nhỏ.
Nếu không phải người này bò từ dưới vực lên thì thực có lỗi với sự kiểm tra nghiêm ngặt của Khúc Cửu Nhất.
Nói tới đây, Khúc cửu Nhất còn cố ý ngừng lại, nhìn kỹ sắc mặt của Hàn Thừa Nặc, phát hiện nét mặt Hàn Thừa Nặc nghiêm túc, trong mắt không giấu được lửa giận, xem ra là đoán trúng rồi, người này tuyệt đối là truyền nhân của Hách Hồng Du, chỉ là không biết đây là nghĩa tử, nghĩa tôn hay đồ đệ?
Dù sao cũng na ná, là truyền nhân là được.
"Tư Đồ Kinh đê tiện vô sỉ, năm đó nếu không phải gia gia ta cứu hắn thì bây giờ cũng không biết cỏ trước mộ hắn cao bao nhiêu rồi.
Gia gia ta dốc lòng dốc sức giúp hắn, hắn lại thất tín bội nghĩa, tàn nhẫn hạ sát thủ.
Nếu không phải dưới vực sâu có một cái hồ nước, ông nội của ta chỉ sợ sớm đã chết không toàn thây.
Nhưng tuy rằng gia gia may mắn sống sót nhưng hai chân lại tàn phế, nếu không gia gia ta đã sớm có thể trèo ra khỏi vực tự tới báo thù!"
Hàn Thừa Nặc cũng chỉ là một đứa trẻ hoang được sói ngậm tới, nếu không có gia gia cứu hắn, chỉ e hắn cũng đã chết rồi.
Nhiều năm qua đi, hắn và gia gia sống nương tựa lẫn nhau, thù của gia gia chính là thù của hắn.
Chỉ tiếc hắn người đơn thế mỏng, không có thiệp mời thì ngay cả cửa của Vô Lượng sơn trang cũng không vào được chứ đừng nói gì tới báo thù.
Hàn Thừa Nặc nghĩ tới đây, đột nhiên nhìn về phía Khúc Cửu Nhất, quỳ xuống đất ôm quyền với Khúc Cửu Nhất, "Cung chủ, ta biết ta chẳng có gì có thể cho ngài được nhưng di nguyện lúc lâm chung của gia gia ta là hy vọng ta có thể tự tay đâm chết cẩu tặc Tư Đồ Kinh, khiến hắn thân bại danh liệt.
Nếu ngài có thể ra tay tương trợ, tại hạ làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp ân tình của ngài"
Ta muốn trâu ngựa làm cái gì? Năm lượng bạc thì đổi được một cái đầu.
Khúc Cửu Nhất nói xàm trong lòng, bên ngoài lại tỏ vẻ trầm tư, "Đây là ân oán giữa ngươi và Vô Lượng sơn trang, ta không tiện nhúng tay vào"
Hàn Thừa Nặc nghe tới đây chợt thấy chút uể oải.
"Nhưng hành vi của Tư Đồ Kinh đích xác đã làm tổn hại tới đạo nghĩa chính đạo của giang hồ, tiền bối Hách Hồng Du cũng coi như một thế hệ anh hào, không nên chết trong nghẹn khuất như vậy" Khúc Cửu Nhất thở dài, đi về trước đỡ Hàn Thừa Nặc dậy, "Tuy rằng ta không thể ra tay công khai nhưng đưa ngươi tới Vô Lượng sơn trang thì không có vấn đề gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
