Sau cùng, Khúc Cửu Nhất vẫn dùng một phần tấm bản đồ đổi lấy 《Bất động tâm pháp》.
Dù gì Liễu Diệp Bang đã đạt thành hiệp nghị rồi, đồ của những người khác có đổi ra ngân lượng cũng chẳng được bao nhiêu, y cũng chẳng thiếu chút tiền ấy.
Ngược lại là Tạ Tụ, cứ nhớ mãi chẳng quên con thiên tằm kia, Khúc Cửu Nhất chỉ đành tốn ba ngàn lượng bạc mua nó về.
Chưởng môn phái Trường Phong tuy khá tiếc vì không có được tấm bản đồ nhưng cũng biết thứ đồ bản thân đưa ra không tốt bằng Phù Dương Sơn, hơn nữa Khúc Cửu Nhất và Tạ Tụ cũng chẳng dễ dây vào, chỉ có thể nhận mệnh.
Tới cuối cùng, con thiên tằm dở sống dở chết kia được mua về bằng ba nghìn lượng bạc, đương nhiên là cầu còn chả được.
Con thiên tằm này lúc vẻ vang nhất cũng chỉ có cái giá này, lúc hắn có được cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.
Nhìn xem, Tạ Tụ muốn gì thì y đưa nấy mà.
Tạ Tụ mở hộp ra, sắc mặt còn có chút day dứt, "Thực ra không cần lãng phí như vậy, bản thân ta trước đó cũng nuôi mấy con thiên tằm rồi, chỉ là vì để cứu người mà thôi.
Nếu không ngại phiền, chạy qua bên Miêu Cương cũng có thể tìm được"
Thế thì không được.
Nếu huynh đi Miêu Cương rồi ai chữa bệnh cho Kỳ Liễu Diệp đây?
Khúc Cửu Nhất không đồng ý trong lòng nhưng lúc nhìn Tạ Tụ lại là một lời khác, "Huynh một mình chạy tới Miêu Cương bất tiện lắm.
Nếu bây giờ huynh cũng là trưởng lão cung phụng của Toái Ngọc Cung, một con thiên tằm này nếu huynh muốn, ta có thế tìm cho huynh thêm mấy con nữa là được"
Tạ Tụ đang muốn cảm tạ, đằng sau lại có một người hốt hoảng chạy tới.
"Khúc cung chủ, Khúc cung chủ, đợi ta với"
Thế mà là Lâm Hữu Tuệ của Trấn Nam võ quán xách theo một túi đồ, vội vội vàng vàng chạy tới chỗ bọn họ.
"Khúc cung chủ, Tạ thần y" Lâm Hữu Tuệ thở không ra hơi, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Khúc Cửu Nhất và Tạ Tụ, "Trước kia là ta thiếu hiểu biết, đắc tội hai người, mong hai vị có thể giúp đỡ ta, thu nhận ta đi, việc gì ta cũng có thể làm, thật đó"
Lâm Hữu Tuệ bây giờ nào còn dáng vẻ của công tử ăn chơi trước đó, dáng vẻ này của hắn so với chó nhà có tang còn tệ hơn.
Nhưng nghĩ tới chuyện hắn gặp phải trước đó cũng hiểu được phần nào.
"Gia gia ngươi chưa chết, nào tới lượt chúng ta thu nhận ngươi?" Khúc Cửu Nhất cố ý hỏi.
"Khúc cung chủ nói đùa rồi" Lâm Hữu Tuệ cúi đầu, giọng điệu đau khổ, "Trong lòng gia gia ta, chỉ có đường đệ mới là bảo bối của ông ấy.
Lúc đường đệ còn sống, những đứa cháu như chúng ta ít nhiều gì cũng có huyết thống, đương nhiên có thể chiều.
Chỉ là bây giờ danh tiếng của Trấn Nam võ quán đã lụi bại, đường đệ đã chết, sợ rằng hôm nay qua rồi, cái nhà này cũng chẳng còn nữa.
Ta vô dụng như vậy, tiếp tục ở lại đây sẽ chỉ làm vật cản đường người khác thôi"
Bây giờ người gia gia coi trọng nên là những đường đệ nhỏ tuổi khác được cứu về chứ chẳng phải phế vật như hắn.
Đợi tới khi ông nội phát hiện phế vật như hắn chẳng biết một cái gì, lúc ấy bán hắn đi đã là nhẹ nhàng rồi.
Chính bởi vì Lâm Hữu Tuệ biết ông nội mình là dạng người nào cho nên mới không dám ở lại đây nữa.
Hắn chẳng muốn chết, cũng không muốn trả giá tất cả vì Lâm gia.
"Lâm gia sinh ra ngươi nuôi nấng ngươi, ngươi thực sự chẳng có chút luyến tiếc nào?" Khúc Cửu Nhất hỏi tiếp.
Tạ Tụ liếc nhìn Khúc Cửu Nhất, không nói gì.
Hắn biết Khúc Cửu Nhất chắc vẫn muốn thu nhận Lâm Hữu Tuệ, nếu không y vốn chẳng thèm nhìn Lâm Hữu Tuệ một cái.
"Mặc dù Lâm gia sỉnh ra ta nuôi dưỡng ta nhưng phụ mẫu ruột thịt đã chết rồi, ngoài hai bộ y phục, cái gì ta cũng chẳng cầm theo.
Khúc cung chủ, ta làm trâu làm ngựa cho ngài, chỉ xin được học chút bản lĩnh, sau này có thể báo thù rửa hận cho phụ mẫu ta" Lâm Hữu Tuệ dập đầu cồm cộp mấy cái, hiển nhiên là trong lòng đã quyết.
"Cũng được" Khúc Cửu Nhất nghĩ nghĩ, thu nhận Lâm Hữu Tuệ, "Nhưng Toái Ngọc Cung đều là nữ tử, một nam tử như ngươi muốn đi vào, chỉ có thể nhận mệnh làm nam sủng.
Với tư chất, dáng vẻ này của ngươi, chắc là cũng không được lòng nữ tử trong cung.
Như vậy đi, ngươi đi đổi một bộ nữ trang, theo ta về cung, nếu trong ba tháng, ngươi không bị người trong cung phát hiện ra ngươi là nam tử, ta sẽ cho ngươi học võ của cung ta"
Sử Tĩnh và Sử Vô Song tuy bị trói nhưng đứng sau Khúc Cửu Nhất nên nghe rõ ràng lời của Khúc Cửu Nhất nói.
Bọn họ thấy rất khó hiểu, Khúc Cửu Nhất này tột cùng là muốn thu nhận Lâm Hữu Tuệ hay muốn dọa người ta? Nếu muốn nhận người ta, thẳng tay ban ơn đi không được sao? Lâm Hữu Tuệ trải qua đại nạn, tâm trí đã trưởng thành hơn một bước, sau này nói không chừng là trợ lực cho Toái Ngọc Cung nhưng Khúc Cửu Nhất lại bắt người ta mặc nữ trang, còn không thể bị đệ tử trong cung phát hiện? Nực cười, nữ đệ tử của cung chủ còn không phân biệt ra nổi nam với nữ hay sao?
Nếu chỉ muốn dọa người ta bỏ chạy, có rất nhiều cách, hoàn toàn không cần phải dày vò Lâm Hữu Tuệ như thế mà.
Khúc Cửu Nhất này còn có tâm tư quỷ dị hơn so với mẫu thân y Khúc Thu Thủy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
