"Thực sự không ngờ được, ta lại có thể gặp được Tạ Tụ" Cố Thiếu Bình hiếm có lúc chủ động nói với Sử Vô Song về người khác.
Đối với Cố Thiếu Bình, bàn luận về người khác một cách lén lút không phải điều quân tử nên làm. Nhưng danh tiếng của Tạ Tụ này thật sự quá lớn, còn hắn lại thường thường nghe chưởng môn, sư phụ và các sư tỷ sư muội khác nói qua do đó hắn cũng có chút tò mò.
Vốn là khi bọn Khúc Cửu Nhất lấy thiệp mời ra, Cố Thiếu Bình vẫn nghĩ thiệp mời này có phải là giả không, hoặc là cướp thẳng về. Không ngờ được, Tạ Tụ vậy mà thực sự xuất hiện trước mặt bọn họ?
"Đúng vậy, bảo sao" Sử Vô Song hiểu được gật gật đầu.
Trước đó nàng ta còn nghi ngờ Khúc Cửu Nhất có phải là nữ nhân không do đó mới cố ý sắp đặt một màn "mỹ thiếu nam bán mình cứu cha", không ngờ được đối phường chẳng hề tiếp chiêu gì cả. Bây giờ xem ra, có một mỹ nam tử nổi tiếng như Tạ Tụ ở bên cạnh, Cửu công tử này sao sẽ nhìn vừa mắt người khác được?
Trong đầu Tạ Tụ bây giờ chỉ có đúng một chữ.
Hận!
Hắn không hiểu, vì sao một viên tráng dương nho nhỏ kia có thể gây ra cơn sóng to tới như vậy? Nó không phải chỉ là một viên dược thôi à?
"Nếu chúng ta đưa ra phiên bản mới, sau này huynh không phải là Tạ ba mươi vạn nữa rồi mà là Tạ sáu mươi vạn ấy!" Giọng của Khúc Cửu Nhất còn vang lên bên tai Tạ Tụ.
Tạ Tụ cảm thấy, rồi sẽ có một ngày bản thân bị Khúc Cửu Nhất lừa đi mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

