Trấn Nam võ quán.
"Còn chưa tìm thấy tung tích của đường thiếu gia sao?"
"Lão gia, thực sự không có tin tức"
"Vậy mấy người tùy tùng thì sao?"
"Bọn họ biết bản thân không bảo vệ tốt cho chủ nhân, đã chạy ngay trong đêm rồi"
"Tiếp tục tìm!"
"Rõ"
"Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, sao ngươi có thể coi thường anh hùng trong thiên hạ này?" Lâm Thiên Đức nhìn con trai mình tới, trong lòng càng thêm phiền muộn. Nếu không phải các đại phu được mời tới đều khuyên ông an hưởng tuổi già, ngay cả thần y Tạ Tụ cũng nói như vậy, sao ông có thể yên tâm đặt tâm huyết một đời của mình vào tay thằng con mắt cao hơn đầu này được? Nhưng ấy thế mà, đứa con trai này lại sinh được đứa cháu ông yêu thích, coi trọng. Hết cách, Lâm Thiên Đức chỉ có thể thoái ẩn giang hồ trước, ở bên cạnh nhìn chằm chặp đứa con này.
"Cha, người đã từng này tuổi rồi" Sắc mặt của nam nhân trung niên có chút âm trầm nhưng chỉ có thể nhịn xuống.
"Ài" Lâm Thiên Đức thở dài, "Ta đi xem võ công của Hữu Tri luyện tới đâu rồi. Ngày mai là đại hội kim bồn tẩy thủ, sau đó con đã là tân quán chủ rồi, ta chẳng nói con mấy ngày này làm gì"
Lúc này nam nhân trung niên kia mới vui lên.
Khách trạm Duyệt Lai.
Khách trạm đã hoàn toàn thay đổi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)