Hệt như ông trời cố ý muốn đánh nát chút kiên trì cuối cùng của Tạ Tụ vậy.
Khúc Cửu Nhất ăn xong, chưởng quầy của khách trạm vui mừng hớn hở quay về, cung kính vô cùng đưa khế đất lên, đổi lại mười chín viên Tiêu Dao hoàn còn lại.
Là người luyện chế của Tiêu Dao hoàn, chẳng ai hiểu rõ giá thành gốc của Tiêu Dao hoàn hơn Tạ Tụ.
Hai mươi viên Tiêu Dao hoàn, giá gốc là hai lượng bạc.
Nhưng chính là hai lượng bạc này, trực tiếp đổi về một khách trạm, hơn nữa chủ nhân trước của nó còn cảm thấy khá tốt, cảm thấy bản thân hời rồi.
Đạo lý hàm chứa ở bên trong, Tạ Tụ không hiểu nhưng hắn đã cảm thấy được sự đáng sợ của nó rồi.
Khúc Cửu Nhất tùy tay đưa khế đất cho đệ tử bên cạnh, ngược lại lại chẳng để ý mấy.
Bởi vì nó có nghĩa rằng hàng hóa của y đã hoàn toàn lũng đoạn rồi, hơn nữa trên thị trường còn đang cung không đủ cầu.
Nói nghiêm chỉnh, y đã là đại lão lũng đoạn ngành hàng rồi, sánh ngang với ông trùm dầu mỏ Rockefeller ở kiếp trước rồi.
Lũng đoạn ngành hàng, dù lúc nào nơi đâu đều rất ngon.
Ví dụ như dầu thô, ví dụ như kim cương.
Đương nhiên, đợi tới khi bên Khúc Cửu Nhất hoàn thành giao dịch và chuyển giao xong, trận ẩu đả bên dưới cũng đã tới hồi kết rồi.
Tuy rằng thực lực của Cố Thiếu Bình và Sử Vô Song không ổn nhưng khá may mắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

