Nói như nào nhỉ? Trước lạ sau quen.
Tạ Tụ của lúc này cũng chỉ tự hỏi một lúc rồi đưa ra quyết định.
Đại tông sư bây giờ họ đánh không lại.
Nếu Khúc Cửu Nhất nói xuân dược có tác dụng thì chắc chắn có tác dụng. Tuy rằng hắn cũng chẳng hiểu vì sao một thần y đang yên đang lành như hắn sao không đi nghiên cứu các phương thuốc về nghi nan tạp chứng, cũng chẳng phải bệnh kỳ quái gì mà ngày nào cũng luyện Tiêu Dao hoàn với xuân dược.
Hệt như là từ ngày gặp được Khúc Cửu Nhất, cuộc đời của hắn như đột nhiên rẽ theo một hướng khác, một hướng đi mà hắn chẳng bao giờ nghĩ tới rằng có ngày mình còn thúc ngựa chạy bon bon.
"Nếu thực sự có tác dụng, ta cũng không phải không thể luyện chế" Thứ duy nhất Tạ Tụ để ý là hiệu quả của thuốc này.
Thứ như xuân dược giang hồ có đủ kiểu. Tuy vậy, vì nó được coi là thứ rác rưởi nên bình thường chẳng có ai đi cải tiến nó cả, được lưu truyền tới nay về cơ bản cũng chỉ có năm loại mà thôi.
"Yên tâm, chắc chắn kịp, nào dễ tìm ra được kho báu như vậy? Đã là bản đồ lưu lạc không biết bao nhiêu năm, với kinh nghiệm của ta, không tìm mười ngày nửa tháng thì chắc chắn vẫn sẽ chưa tìm ra" Khúc Cửu Nhất thề son sắt, "Thời gian còn nhiều lắm, huynh cứ yên tâm mà làm"
Tạ Tụ ra sức nghiên cứu.
Hoa nở hai đóa mạnh ai người nấy hái*.
*Ý câu này là mạch truyện chia làm hai, phía trên do hai đứa nhỏ mạch dưới sẽ tới người khác nói.
Trên giang hồ bây giờ vì chuyện tấm bản đồ mà có thể nói là vô cùng ồn ào và huyên náo. Tuy rằng trong tay họ không có đồ nhưng bọn hắn biết trong tay ai có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



