Tấm bản đồ này cho dù có tạm thời biến mất thì cũng chẳng thể biến mất hết cả đời này được.
Dẫu gì, sự tồn tại của nó mới là thứ mà mỗi một người trên giang hồ mong muốn có được.
Cho dù ngươi có là đại hiệp nổi tiếng gì, có là cánh tay đắc lực của tà đạo, một khi dính líu tới ba chữ tấm bản đồ cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này. Còn về cuối cùng có được kết cục gì thì phải xem xem vận may của ngươi có đủ nhiều, quan hệ ra sao với vai chính.
Đương nhiên, một khi tấm bản đồ này dính tới triều đình thì bình thường, người giang hồ cũng chỉ nghe theo ý trời sắp đặt. Mà một người cầm cờ như Khúc Cửu Nhất hoàn toàn chẳng sợ.
Trịnh Trí Gia cười lạnh hai tiếng, lời nói cũng có chút khó nghe, "Khúc cung chủ nói đùa rồi. Tấm bản đồ lưu lạc trên giang hồ nhiều năm không có tin tức gì, vào tới tay ngài lại xuất hiện liên tiếp. Nếu ngươi bằng lòng gật đầu, giao tấm bản đồ ra, ta sẽ dẫn theo đám người kia rời đi"
Các triều đại nào có triều đình nào không thiếu bạc đâu?
Cho dù quốc khố nhất thời dồi dào, một khi gặp phải tai họa gì, quốc khố lập tức biến thành trứng chọi đá. Triều đình bây giờ càng chưa tới mức giàu có.
Giang hồ cường hào thổ địa, trước giờ không phải nộp thuế không nói lại còn tự đi mua bán binh khí, phần tiền ấy triều đình đến nửa góc bạc cũng chẳng thấy, còn cả những thế gia kia còn bám vào triều đình để hút máu, ra ngoài phô trương khoe khoang, một đám tử tôn thế gia nói ra ít nhất cũng phải có hai mươi mấy người hầu hạ.
Nhiều tai họa ngầm như vậy, quốc gia nào sẽ giàu có cho được?
Giống như đám kỵ binh ở bên ngoài, tuy rằng cũng có ngựa nhưng chất lượng ngựa chẳng giống nhau, áo giáp của những binh sĩ ấy cũng là do tiền tuyến để lại. Cũng may dùng để đối phó với đám người giang hồ hành động không tiện này cũng đủ rồi.
Trịnh Trí Gia vốn muốn dẹp yên giang hồ để lập công lao to lớn trước mặt bệ hạ nhưng mãi tới khi thực sự tiếp xúc với giang hồ rồi hắn ta mới phát hiện, tuy rằng phần lớn người trong giang hồ đều dễ đối phó, cũng chẳng có đầu óc gì mấy nhưng người của Hồng Liên đạo và Toái Ngọc Cung lại có chút đầu óc.
Với bản lĩnh của hắn ta, muốn đối phó cùng lúc hai thế lực này khó hơn lên trời.
Hơn nữa, võ công của hắn ta chẳng đủ, muốn đối phó với họ e còn phải nhờ nghĩa phụ của hắn ta ra tay. Nhưng nghĩa phụ cần ở trong cung bảo vệ bệ hạ, sao có thể tự mình ra trận đối phó với những người trong giang hồ đó được?
Cho nên sau khi phát hiện ra mình không thể nào đạt được mục đích của mình, Trịnh Trí Gia chỉ có thể thay đổi mục tiêu.
Ví dụ như, mang tấm bản đồ về lấp đầy quốc khố. Đồng thời lợi dụng võ công có được trong kho báu huấn luyện một ít tử sĩ, chờ thêm mười mấy, hai mươi năm nữa, cánh hắn ta cứng cáp rồi, đối phó với đám dân đen giang hồ này cũng chưa muộn.
Có lẽ những người này đoán tấm bản đồ là giả nhưng Trịnh Trí Gia hiểu rõ, tấm bản đồ này thực sự có thật, hơn nữa, thực sự có kho báu.
Trong hoàng cung, ít nhiều cũng có chút bí mật.
Hắn thân là một trong những thái giám có quyền thế nhất trong cung, đương nhiên cũng biết một ít bí mật. Nếu không phải tấm bản đồ này lưu lạc tứ phương, không hề có chút tin tức gì thì triều đình sao sẽ kéo dài tới bây giờ mới ra tay?
Chi bằng để những người giang hồ này chém giết nhau trước rồi tìm ra được tấm bản đồ. Sau khi họ chịu tổn thất cả về người và của vì tấm bản đồ thì lại thu bản đồ về tay, như vậy mới là một mũi tên trúng hai đích.
Bởi vậy, tuy tin tức về tấm bản đồ không phải do triều đình thả ra nhưng việc tấm bản đồ được lan rộng khắp như vậy cũng có một tay triều đình thúc đẩy.
Bây giờ, mục tiêu muốn hủy diệt giang hồ của Trịnh Trí Gia hoàn toàn không thể thực hiện được, trái lại muốn hái được quả ngọt là tấm bản đồ này.
Không thể không nói, trình độ xem xét thời thế cũng rất cao siêu.
"Tấm bản đồ? Hai phần ta đều bán đấu giá" Khúc Cửu Nhất nhún nhún vai, "Ngài tới chậm rồi"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

