Khi Khúc Cửu Nhất tỉnh dậy, thấy Tạ Tụ y phục nghiêm chỉnh đang nằm ngay ngắn ở bên cạnh.
Nhìn như này là biết đêm qua Tạ Tụ chắc chắn là rối rắm rất lâu, cuối cùng vẫn muốn được gần gũi với y, lại chẳng dám vượt rào nên chỉ có thể mặc áo nằm ngủ.
Chậc, ngẫm lại như thế Tạ Tụ đúng là có hơi đáng yêu.
"Em dậy rồi?" Tạ Tụ mở mắt, nhìn trời, "Còn sớm lắm, em cứ ngủ thêm chút nữa cũng được"
"Cũng tới lúc rồi" Khúc Cửu Nhất lắc đầu, "Sau khi thành tông sư, ta ngủ ít hơn trước nhiều, tinh lực cũng căng tràn hơn trước.
Hơn nữa, từ nơi này về tới hội trường đại hội võ lâm cũng cần chút thời gian, ta phải đi trước"
Tạ Tụ cũng chuẩn bị đứng dậy lại bị Khúc Cửu Nhất ấn xuống, "Huynh cứ ngủ đi, nhìn dáng vẻ này của huynh là biết tối qua tận khuya huynh mới ngủ.
Chờ huynh ngủ một giấc rồi tỉnh dậy, chuyện bên này của ta hẳn cũng đã giải quyết xong rồi, yên tâm chờ ta đi"
Ngày đại hội võ lâm cuối cùng, theo lý hẳn nên có kinh hỉ.
Nhưng nhìn Tạ Tụ như này, Khúc Cửu Nhất đột nhiên cảm thấy vượt qua được ngày này rồi lại tiếp tục tới tìm Tạ Tụ có thể thú vị hơn những chuyện khác nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)