Khúc Cửu Nhất có đôi khi cũng sẽ nghĩ, có phải vận may của mình hơi tốt quá rồi không.
Đếm kỹ những người bên cạnh mình, tùy tay tóm một người thì đều có hình tượng vai chính.
Hàn Thừa Nặc bò từ dưới vực sâu lên không cần nói, vai chính kinh điển của kịch bản rồi.
Nếu không phải y ngáng chân, bây giờ hắn hẳn đã trở thành giáo chủ Thiên Cực thần giáo rồi.
Lâm Hữu Tuệ thực ra cũng có thể coi như vai chính của kịch bản sau khi cửa nát nhà tan thì tức giận phấn đấu lội ngược dòng, Phàn Đình này là thiên phú trời sinh rồi ngã xuống đáy vực rồi lại nghịch tập, cũng khá cố gắng, loại hái hoa tặc lãng tử như Hòe Hoa Khách càng không phải nói, không biết có bao nhiêu vai chính của tiểu thuyết võ hiệp đều là tính cách này rồi.
Không ngờ rằng, vai phụ quan trọng trong kịch bản như sát thủ lão Tam vậy mà trong đại hội võ lâm này cũng có thể sắm vai chính.
Xác nhận thân thế, đặc biệt là nhận thân ở nơi như đại hội võ lâm không phải vai chính thì không có đâu.
Khúc Cửu Nhất công khai đi tới bên cạnh "Khúc Cửu Nhất giả", sau đó gõ gõ vai Hàn Thừa Nặc, ý nói hắn đứng lên.
"Cung chủ, ngài đã trở lại rồi, thật tốt quá" Hàn Thừa Nặc nhìn thấy Khúc Cửu Nhất, lập tức thở nhẹ được một hơi.
Hắn thực sự không được.
Cung chủ thực sự quá lợi hại, giang hồ này hỗn loạn như vậy, y còn có thể luồn lách như cá gặp nước? Hắn chỉ mới giả làm Khúc Cửu Nhất nửa ngày thôi mà đã bị giang hồ này làm cho lọt vào đám sương mù rồi.
Sao lại như này, sao ca ca lão Tam lại đột nhiên có phụ mẫu?
Sao sát chủ Lê Hoa sát đột nhiên biến thành giả?
Lão Tam bên này sẽ không gặp chuyện gì lớn"
Còn không phải là nhận thân thôi sao? Có gì đâu.
Cũng chẳng phải phụ mẫu hắn trực tiếp nhào lên nói "Con của ta, con chịu khổ rồi"
Chút việc nhỏ mà thôi, lão Tam chịu được.
"Hóa ra, ta họ Âu Dương sao?" Lão Tam tự mình lẩm bẩm, "Ta vốn cho rằng mình chẳng có tên họ"
Sát thủ không xứng có tên, có xếp hạng đã tốt rồi.
Vốn hắn còn nghĩ, chờ tới khi mình thành hôn với Tuyết Tiêu Tiêu, tới lúc ấy nhờ Khúc cung chủ giúp đặt một cái tên là được.
"Ngươi hẳn tên là Âu Dương An" Lão Nhị cười lãnh đạm nói, "Bởi vì trước khi chết, mẫu thân ngươi gọi ngươi là "An nhi", bà ta hẳn hy vọng cả đời này của ngươi bình bình an an.
Quả là tình mẫu tử cảm động, lúc ấy vẫn là ta đi nhặt xác giúp mẫu thân ngươi đấy, không để bà ấy tới mức phơi thây nơi hoang dã"
"Lúc ấy ngươi cũng ở đó?" Lão Tam trầm giọng nói, "Có phải ngươi cũng ra tay hay không?"
"Vậy thì không có" Lão Nhị giơ tay lên, tỏ vẻ mình trong sạch, "Ngươi biết đấy, nếu không bắt buộc, ta không thể nào giết nữ nhân.
Hơn nữa, ngươi nhìn tuổi ta bây giờ thì biết, lúc mẫu thân ngươi chết, ta cũng chỉ mới mười mấy tuổi, vừa mới học võ, sao sẽ là đối thủ của mẫu thân ngươi được? Muốn trách cũng chỉ có thể trách tư chất của ngươi quá tốt, trách phụ thân kia của ngươi bỏ thê bỏ tử, không chịu trách nhiệm, trách lão sát chủ quá tàn nhẫn ác độc"
Lão Tam trầm mặc không nói.
"Thì sao nào?" Tuyết Tiêu Tiêu sẽ chẳng dễ bị dăm ba câu của lão Nhị đả động, "Hắn vốn dĩ không động thủ với ngươi vì cái chết của sát chủ.
Mà là vì ngươi từng suýt chút nữa giết hắn, thù này cho dù lão Tam không báo, ta cũng muốn báo"
"Ân oán thấp như nhau, hắn ta cũng chẳng chết, có gì mà không thể nói chuyện được với nhau chứ?" Lão Nhị thở dài, tựa như có hơi khó hiểu, "Nếu không phải vậy, ngươi còn không thể ở cùng với hắn.
Nếu hắn còn ở Lê Hoa sát, may mắn nhất cũng chỉ là từ xa liếc nhìn ngươi một cái, sao có thể giống như bây giờ như chim liền cành với ngươi? Thù hận trước đó của ta và hắn cũng chẳng nghiêm trọng tới mức phải ta sống ngươi chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

