Sau đó bị túm một chân giống như kéo súc sinh kéo ra bên ngoài.
Nam sinh không đứng dậy nổi, sức cùng lực kiệt vươn tay về phía trước.
Mười ngón tay cuộn tròn, cào cào mặt đất, cực lực muốn bắt lấy cái gì đó, nhưng không bắt được cái gì cả.
Móng tay của cậu ta cọ xát với sàn nhà, phát ra tiếng "kẹt kẹt" tương tự như ngón tay cào cào bảng đen, nhẹ nhàng lại chói tai, nghe mà làm lỗ tai người ta muốn nổ tung.
Cổ tay của cậu ta rất nhanh bị mài rách, sâu đến mức có thể thấy được xương. Nơi cậu ta đi qua, trên hành lang tối om kéo ra hai vết máu.
Thí sinh hai bên ăn ý di chuyển ghế ngồi sang bên cạnh, phát ra âm thanh chói tai liên tiếp.
Bọn họ sợ có liên quan đến nam sinh đó.
Sắc mặt nam sinh xanh trắng, nửa há miệng, môi kịch liệt run rẩy.
Đến gần, Hạ Tuyết Nặc mới nghe rõ cậu ta đang nói cái gì.
"Không đến phòng giáo vụ, không đến phòng giáo vụ..."
"Phòng giáo vụ."
Hạ Tuyết Nặc lặp lại một lần ở đáy lòng, không hiểu sai lại sinh ra chút cảm giác không ổn.
Chính là thời gian sững sờ này, nam sinh "bốp" một cái bắt lấy cổ chân trái của cô.
Xúc cảm lạnh lẽo theo cổ chân thoáng cái vọt vào trong lòng Hạ Tuyết Nặc. Cúi đầu, Hạ Tuyết Nặc đối diện với ánh mắt cầu xin của nam sinh.
"Cứu tôi! Cầu xin cô, cứu tôi..."
Dưới mắt nam sinh xanh đen, như là đã lâu không ngủ, hoặc là bệnh nặng chưa khỏi. Mồ hôi nước mắt dán trên mặt cậu ta, thoạt nhìn chật vật lại dữ tợn.
Hạ Tuyết Nặc theo bản năng đưa tay về phía cậu ta, nhưng giám thị quay đầu lại lạnh lùng liếc mắt một cái.
Cái "người" đang liếm láo kia hình như còn chưa đã nghiền, còn chẹp chẹp miệng hai cái.
Tóc gáy Hạ Tuyết Nặc đều muốn dựng thẳng lên, men theo nơi âm thanh phát ra mà cúi đầu xem xét, ngoại trừ sàn nhà đen kịt thoạt nhìn bẩn thỉu ra thì không có cái gì cả.
Cô vô ý động đậy thân thể, chân trái truyền đến một trận đau đớn, lúc này mới chú ý tới cổ chân của mình bị cào ra năm vết máu.
Lúc ngẩng đầu lên, phòng học đã khôi phục nguyên trạng, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hạ Tuyết Nặc có dự cảm chẳng lành, mọi thứ ở nơi này dường như vượt qua nhận thức của mình.
Mãi đến khi bên phải có người phát ra tiếng "phù phù" rất nhỏ, nàng mới kịp phản ứng, quay đầu lại theo tiếng.
Chỉ thấy đó là một nữ sinh, cũng không biết đã trải qua cái gì, đầu búp bê đáng yêu giống như bị lốc xoáy xoáy qua, rối tung hỗn độn trong gió.
Nữ sinh cũng bất chấp những thứ này, cô ấy nghiêng đầu, nửa đầu gối lên cánh tay, âm thầm nháy mắt ra hiệu với cô. Thấy Hạ Tuyết Nặc để ý tới mình, cô ấy lén lút dùng đầu ngón tay chỉ chỉ bài thi của mình, lại chỉ chỉ của Hạ Tuyết Nặc.
Hạ Tuyết Nặc tuy rằng mất đi trí nhớ hơn mười tám năm trong quá khứ, nhưng cơ bản vẫn có thường thức.
Cô hiểu được, nữ sinh đầu búp bê đang xin cô hỗ trợ gian lận.
Nếu là đặt ở thế giới hiện thực, Hạ Tuyết Nặc nhất định không thèm để ý tới, nhưng mà ở thế giới này --
Nghĩ đến nam sinh bị lôi ra ngoài sống chết không rõ, Hạ Tuyết Nặc do dự.
Nữ sinh đầu búp bê đại khái nhìn ra điều gì đó, lập tức cong hai mắt lên, giận dỗi bẹp miệng, bày ra biểu cảm vô cùng đáng thương, hai tay chắp trước ngực, cầu xin cúi lạy một cái.
Đầu búp bê rất là đáng yêu, cực kỳ giống mèo chiêu tài vung cánh tay đón khách trước cửa tiệm, làm cho Hạ Tuyết Nặc không hiểu sao lại thấy thân thiết. Nội tâm cô bất giác thả lỏng một chút, dùng dư quang liếc mắt nhìn bốn phía một cái, thấy không ai chú ý, chậm rãi di chuyển bài thi sang bên phải bàn.
Đầu búp bê lập tức mặt mày hớn hở, đôi mắt to sáng lên, hai má hơi phồng, rất giống sóc con thành công ăn vụng hạt dẻ.
Hạ Tuyết Nặc hơi cong khóe miệng, vì để đảm bảo, cô cố gắng chống đỡ tinh thần nhân tranh thủ kiểm tra đối chiếu đáp án một lần.
Dù sao, thành tích thi cử ở thế giới này có tác dụng gì cô còn không rõ, nhưng nhìn bộ dáng múa bút thành văn của mọi người, chỉ sợ là cũng vô cùng quan trọng. Mà hiện tại thành tích này không chỉ quan hệ đến cá nhân cô, còn quan hệ đến nữ sinh đầu búp bê, cô không thể không cẩn thận hơn.
Bản nháp của cô được viết rất cẩn thận, công thức quy trình được sắp xếp gọn gàng và hoàn chỉnh, vì vậy việc kiểm tra không mất nhiều thời gian.
Thực bất ngờ, cô trả lời rất tốt, thậm chí không có chỗ cần sửa đổi.
Chỉ là đầu búp bê bên cạnh cứ liên tục than thở, lại không dám đối diện với cô, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, vẻ mặt u oán sao chép chữ viết như gà bới trên bài thi của cô.
Thế nhưng đài phát thanh dường như lại không buông tha người mà dùng sức phát ra tiếng - -
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)