"Mời thí sinh tham gia thi mau chóng hoàn thành bài thi."
Đài phát thanh vang lên lần thứ ba, Hạ Tuyết Nặc xác nhận được ba chuyện - -
Thứ nhất, cô không nằm mơ.
Thứ hai, cô không ở trong lớp học ban đầu, thậm chí cũng không phải ở thế giới ban đầu.
Thứ ba, cô đang làm một bài kiểm tra.
Phòng học ảm đạm, hoàn toàn tĩnh mịch, đèn sợi đốt trên đỉnh đầu nửa đời không chết liên tiếp chớp động, không ngừng tạo nên bầu không khí ma quái.
Ngoài cửa sổ, đêm đã khuya. Dường như có sương mù bồng bềnh, lộ ra bầu không khí quỷ dị và khó hiểu.
Mà Hạ Tuyết Nặc nhớ rõ, lúc cô tỉnh lại, mặt trời giữa trưa ở Bắc Thành vẫn còn treo cao.
Thời không sai vị trí khiến đầu óc cô choáng váng. Hạ Tuyết Nặc cực lực nhớ lại trước đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Nơi này là nơi nào vậy? Mấy người là ai?"
Một giọng nữ trầm thấp vang lên ở sau lưng, mang theo sợ hãi run rẩy.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nề "bịch" "bịch" có tiết tấu vang vọng, cùng với quạt điện kiểu cũ đang "lộc cộc" quay trên đỉnh đầu, phát ra tiếng "kẽo kẹt" tê tâm liệt phế, giống như giây tiếp theo sẽ rơi xuống cắt đứt đầu ai đó.
Giọng của cô gái kia lại lớn hơn một chút.
Kỳ quái chính là thí sinh trong phòng học giống như là không hề phát hiện, khuôn mặt vàng vọt như sáp đờ đẫn, cúi đầu vẫn múa bút thành văn như trước, toàn tâm toàn ý giống như giây tiếp theo sẽ chui vào trong bài thi, chỉ có nữ sinh tóc đuôi ngựa phía trước bên phải Hạ Tuyết Nặc "chậc" một tiếng, nghe rất là chán ghét.
"Có ai có thể trả lời tôi không?"
Giọng nói của cô gái cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của giám thị.
Cũng không biết thầy giám thị làm cái gì, "bôm bốp" một tiếng, nữ sinh thét chói tai một tiếng, sau đó là tiếng kêu thút thít co giật bị kìm nén trong cổ họng.
Hạ Tuyết Nặc dừng bút, theo bản năng quay đầu lại.
Lấy "ông ta" làm trung tâm, không khí xung quanh nháy mắt ngưng trệ, ngay cả tiếng khóc yếu ớt của nữ sinh cũng không có. Tất cả mọi người gần như nhất trí động tác lại cúi đầu thấp vài phần, khắp nơi đều là ngòi bút xẹt qua xẹt lại trên trang giấy phát ra tiếng "sột soạt".
Hạ Tuyết Nặc ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt màu đỏ sậm, hô hấp của cô trong nháy mắt đình trệ, bút trong tay "cạch" một tiếng rơi xuống trên bàn.
Một bàn tay khổng lồ rơi từ trên xuống, chộp thẳng về phía cô.
Trong lòng Hạ Tuyết Nặc "lộp bộp" một chút, nhanh chóng hoàn hồn, cầm lấy bút, học bộ dáng những người khác cúi đầu, vẽ loạn một trận ở trên giấy nháp.
Trên bài thi, bóng đen không ngừng biến lớn dừng lại, tiếng bước chân nặng nề lần nữa vang lên.
"Người" kia đã rời đi, Hạ Tuyết Nặc len lén thở phào nhẹ nhõm.
Cô đã xác định được thứ đó không phải là người.
"Nếu vậy, vật kia là thứ gì?" Hạ Tuyết Nặc suy nghĩ trong lòng.
"Người mới đến thật phiền phức."
Phía trước bên phải truyền đến một câu oán giận.
Hạ Tuyết Nặc hơi ngước mắt lên, là cô gái tóc đuôi ngựa kia, chỉ nhìn bóng lưng thì cảm thấy có chút kiêu căng. Hạ Tuyết Nặc không chắc cô ấy đang nói về cô gái vừa hét lên hay là đang nói về chính mình.
Cho dù nói ai Hạ Tuyết Nặc cũng không có thời gian so đo, bởi vì lực chú ý của cô đều bị bị bài thi dưới ngòi bút hấp dẫn.
Đó là một bài thi toán học, Hạ Tuyết Nặc đại khái xem lướt qua một lần, đề rất khó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)