Tề Hành Ngọc vội vàng lắc đầu, sau đó nhìn Lý thị nói: “Con không nạp thiếp.”
Lý thị vừa định khuyên tiếp, lại vừa hay nhìn thấy Bách Linh đang bưng cháo tổ yến bước vào viện chính, bà lập tức ngậm miệng, mọi chuyện đều phải đợi Tề Hành Ngọc dùng cháo xong mới được.
Nhưng Tề Hành Ngọc đã quyết tâm không thêm người vào hậu viện từ lâu, huống chi Đỗ Đan Yên còn là muội muội của thê tử hắn, trong lòng hắn, muội muội của thê tử và Yến Nhi không khác gì nhau, trên danh nghĩa đều là muội muội của hắn.
Sau khi dùng cháo tổ yến xong, Tề Hành Ngọc lấy lý do thân thể không thoải mái rời khỏi Kinh Đào Viện.
Lý thị tức giận, nhưng lại không làm gì được đứa con trai ngang bướng này, may mà Chu ma ma tiến lên bóp vai đấm lưng cho bà, dịu giọng khuyên nhủ nói: “Thế tử gia nhà chúng ta là một người chính trực, năm xưa thấy phu nhân ngài chịu nhiều thiệt thòi như vậy nên mới không chịu nạp thiếp, đỡ cho sau này hậu viện xảy ra chuyện xấu sủng thiếp diệt thê gì.”
Ánh mắt Đỗ Đan La buồn bã, nàng ấy cố gắng dời ánh mắt của mình đi, vừa khéo đặt lên tấm bình phong có họa tiết cây lựu.
Khi chưa xuất giá, trong kinh thành có mấy khuê tú chưa từng nghe qua danh của Tề Hành Ngọc? Khác với đám con cháu quần là áo lượt chỉ biết dâm dục háo sắc, khi mười sáu tuổi hắn đã theo chân võ sư đứng đầu Đại Ngụy học võ, trong hội săn bắn mùa thu còn vượt qua một đám hoàng tử giành được hạng nhất.
Ngày đó cây cỏ tươi tốt, chim én bay lượn, Tề Hành Ngọc cưỡi ngựa rong ruổi trên đồng cỏ bát ngát vô tận, phong thái tự do tuấn tú đó đập vào mắt Đỗ Đan La.
Suốt bảy năm, nàng chưa từng quên cảnh tượng đó.
Bỗng dưng, Đỗ Đan La nhớ tới hôm qua khi Đỗ ma ma nói Tề Hành Ngọc ở lại Trúc Uyển hai ngày, trái tim nàng ấy đau tới run rẩy, nhớ tới lần trước Tề Hành Ngọc tới viện chính, khi mình nôn lên người hắn, ánh mắt thất vọng lạnh nhạt của hắn.
Đủ loại cảm xúc thúc giục nàng ấy lên tiếng đáp lại câu hỏi của thần y.
Nàng ấy nói: “Từng gặp nạn.”
Sắc mặt Vinh thị trắng bệch, đầu tiên bà ta hung dữ trừng Đỗ Đan La một cái, sau đó mới nói với thần y: “Là lúc hội hoa đăng bị kẻ buôn người cướp đi, chỉ là người hầu phát hiện ra nhanh nên cũng không xảy ra chuyện lớn gì.”
Nghe thấy lời này, Đỗ Đan La không chịu nổi lại khuất nhục nhắm mắt lại, những ký ức cố tình được đè sâu trong lòng dâng lên như dời sông lấp biển, sỉ nhục nhục nhã, u ám ẩm ướt, ánh mắt dính dớp như rắn độc của đám nam tử đồng loạt dồn hết về phía nàng ấy.
“Phu nhân.” Chu ma ma hô to, ánh mắt của mọi người cũng nhìn về phía Đỗ Đan La.
Chỉ thấy nàng ấy vừa rồi còn êm đẹp, lúc này đã cúi người, sắc mặt trắng bệch không ngừng nôn mửa.
***
Khi Vinh thị trở về Liêu Ân Công phủ, sắc mặt bà ta vô cùng phiền muộn.
Đỗ Đan Yên đi tới phòng khách thỉnh an mẹ cả, vốn Vinh thị lười để ý tới nàng ta, nhưng nhớ tới lời hứa với Lý thị, bà ta kiên nhẫn gọi Đỗ Đan Yên tới bên cạnh: “Ngươi không muốn gả cho Bá Ân phủ làm kế thê, vậy ta hỏi ngươi, ngươi có bằng lòng làm thiếp thất của Tề Quốc Công phủ không?”
Lấy quyền thế hiện giờ của Liêu Ân Công phủ mà nói, đưa một thứ nữ tới Tề Quốc Công phủ làm thiếp thật sự hơi hạ mình. Nhưng Vinh thị vốn yêu thương Đỗ Đan La, đồng thời còn vì chuyện hồi nhỏ mà có thêm lòng áy náy với nàng ấy, thế nên không thể không tính toán trước sau cho nàng ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)