Bên này.
Tô Diệu Dương cùng mọi người trở về phòng khách.
Nhà họ Tô là một căn nhà trệt rộng lớn. Nhà chính có tổng cộng năm phòng ngủ, một phòng ăn, một phòng khách lớn và một khoảng sân rất rộng.
Bên cạnh nhà chính có một gian chứa củi, cũng được dùng làm phòng chứa đồ, chính là nơi ở của Tô Nặc Hàn.
……
Lâm Uyển Phương dìu Tô Niệm Vy ngồi xuống, ân cần lấy khăn tay nhẹ nhàng lau mặt cho cô ta, dịu dàng hỏi:
“Vy Vy à! Con thế nào rồi? Còn đau không?”
Hốc mắt Tô Niệm Vy đỏ hoe, lắc đầu:
“Mẹ, con xin lỗi, đều là lỗi của con, khiến chị phải đoạn tuyệt quan hệ với nhà mình.”
“Đừng nhắc đến con sói mắt trắng đó nữa. Cứ nhắc đến nó là mẹ lại tức.”
Lâm Uyển Phương nặng nề ném chiếc khăn trong tay xuống đất, nghiến răng nói.
“Đúng vậy, Vy Vy, chuyện này vốn chẳng liên quan đến con. Đừng nhắc đến nó nữa. Đợi nó ở bên ngoài chịu đủ khổ cực, tự nhiên sẽ quay về cầu xin chúng ta.”
Tô Thiên Minh nhẹ nhàng vỗ vai Tô Niệm Vy, an ủi.
“Đúng đó, Vy Vy, anh hai đi chuẩn bị chườm lạnh cho em ngay.”
Tô Thiên Thành đau lòng nói với Tô Niệm Vy.
Tô Niệm Vy khẽ gật đầu, mỉm cười cảm ơn:
“Cảm ơn anh hai.”
“Con bé ngốc này, cảm ơn gì chứ?”
Nói xong, Tô Thiên Thành nhanh chóng rời đi, hướng về phòng mình.
Lúc này.
Tô Niệm Vy để ý thấy Tô Diệu Dương vẫn còn ngồi trên sofa, dường như không có ý định đi lấy sổ hộ khẩu.
Cô ta khẽ cau mày:
“Bố, lời chị nói chắc chỉ là lúc tức giận thôi. Bố đừng thật sự chuyển hộ khẩu của chị ấy ra ngoài.”
Vừa dứt lời.
Lâm Uyển Phương quay sang nhìn Tô Diệu Dương, nhíu mày:
“Diệu Dương, sao ông vẫn còn ngồi đây? Chẳng phải định chuyển hộ khẩu của con nhãi đó ra ngoài sao?”
Sắc mặt Tô Diệu Dương âm trầm:
“Chưa vội.”
Nghe vậy.
Lâm Uyển Phương đầy vẻ khó hiểu:
“Có chuyện gì?”
Tô Diệu Dương thở dài:
“Con nhãi đó lần này xuống nông thôn là thay Vy Vy. Nếu lúc này chuyển hộ khẩu của nó ra ngoài, e rằng không ổn.”
“Có gì mà không ổn? Chỉ tiêu xuống nông thôn đã được quyết định rồi, chẳng phải không thể thay đổi nữa sao?”
“Tôi biết là không thể thay đổi. Nhưng đây là chỉ tiêu của nhà họ Tô chúng ta, con nhãi đó đại diện cho nhà họ Tô.
Nếu chuyển hộ khẩu của nó ra ngoài, nó sẽ không còn được tính là người nhà họ Tô nữa.
Đến lúc đó, nếu con nhãi đó đến Ban Thanh niên trí thức nói mình không phải người nhà họ Tô, không đại diện cho nhà họ Tô xuống nông thôn, chẳng phải Vy Vy vẫn phải đi sao?”
“Chuyện này…”
Lâm Uyển Phương nghe xong, suy nghĩ một lúc, cảm thấy Tô Diệu Dương nói có lý, lập tức gật đầu:
“Vẫn là ông suy nghĩ chu đáo. Vậy cứ để con sói mắt trắng đó ở đây thêm hai ngày.”
Tô Diệu Dương gật đầu.
Chỉ là… hôm nay con tiện nhân đó đã dám đối xử với cô ta như vậy. Nếu để nó ở thêm hai ngày, với tính tình hiện tại của nó, chẳng biết còn xảy ra biến cố gì nữa.
Haiz! Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa. Dù sao hai ngày nữa con tiện nhân đó cũng phải xuống nông thôn. Có đuổi khỏi nhà họ Tô hay không cũng chẳng quan trọng.
Cùng lắm thì đợi đến ngày nó xuống nông thôn, lại xúi giục người nhà họ Tô chuyển hộ khẩu của nó ra ngoài, vẫn còn kịp.
……
Bên này.
Tô Nặc Hàn ở trong phòng chứa đồ đợi rất lâu, mãi đến gần trưa vẫn không thấy Tô Diệu Dương cầm sổ hộ khẩu đến tìm mình.
Cô cau mày, cười lạnh một tiếng rồi khẽ lắc đầu.
Người nhà họ Tô đúng là chẳng có chút cốt khí nào. Lúc nói thì thề thốt hùng hồn, vậy mà bây giờ chẳng thấy bóng dáng đâu, thật nực cười.
Nhưng hộ khẩu này, cô nhất định phải chuyển.
Nếu bọn họ không đến thì cô tự tìm đến.
Nhìn ánh nắng bên ngoài, cũng đến giờ ăn trưa rồi, vừa hay đi ăn ké một bữa.
Nguyên chủ đến nhà họ Tô nửa năm, vậy mà chưa từng được ngồi vào bàn ăn, cũng chưa từng được ăn một bữa tử tế.
Hôm nay cô sẽ thay nguyên chủ tận hưởng thật tốt đồ ăn nhà họ Tô.
Cô đứng dậy, chỉnh lại bộ quần áo cũ đã giặt đến bạc màu trên người, mở cửa phòng rồi đi về phía nhà chính.
Đến nhà chính, thấy phòng khách không có một bóng người.
Tô Nặc Hàn khẽ cau mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Ừm? Chẳng lẽ bọn họ thật sự đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu?
Không đúng! Nếu đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu, không cần cả nhà cùng đi. Hơn nữa người cần chuyển là cô, lẽ ra phải dẫn cô theo mới đúng.
Chẳng lẽ… tất cả bọn họ đều đi làm rồi?
Tô Nặc Hàn nhíu mày suy nghĩ, rồi nhìn về phía khu vực phòng trong.
“Nói mới nhớ, nguyên chủ đến nhà họ Tô nửa năm rồi mà còn chưa từng bước vào phòng trong. Nhiều nhất cũng chỉ đến nhà bếp, phòng khách và phòng ăn.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)