Trên gương mặt cô ta nở nụ cười ngọt ngào, nhưng vẻ đắc ý và khiêu khích trong đáy mắt lại không thể che giấu.
“Chị gái thân mến của em.” Giọng cô ta mềm mại đến mức như có thể vắt ra nước, từng bước tiến lại gần, sự khoe khoang trong giọng nói hoàn toàn không che đậy. “Bây giờ chị cũng nên nhìn rõ hiện thực rồi chứ? Con ruột thì sao? Trong lòng bố mẹ và các anh, em mới là người được họ nâng niu nhất.”
Cô ta hơi cúi người, hạ thấp giọng: “Nói cho chị biết thêm một chuyện. Thật ra lần này nhà họ Tô chúng ta vốn không có suất xuống nông thôn đâu. Là em… là em chủ động nộp đơn lên văn phòng thanh niên trí thức. Bởi vì em đã sớm chắc chắn rằng bố mẹ và các anh tuyệt đối không nỡ để em đi chịu khổ.”
“Hi hi hi…”
Nói xong, cô ta bật cười khẽ.
Tô Nặc Hàn im lặng không nói, chỉ ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn cô ta.
Ánh mắt ấy không hề có sự phẫn nộ hay tuyệt vọng như cô ta dự đoán, trái lại sâu thẳm như đầm nước lạnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta vô cớ thấy bất an.
Tô Niệm Vy bị cô nhìn đến mức sống lưng hơi lạnh.
Nhưng ấn tượng về một Tô Nặc Hàn yếu đuối, ngoan ngoãn đã ăn sâu vào lòng cô ta.
Ngay sau đó, cô ta lại lấy lại tự tin, buông lời nhục mạ: “Sao? Nhìn em bằng ánh mắt đó làm gì? Không phục à? Muốn đánh em sao?”
Vừa nói, cô ta cố tình ghé mặt lại gần, giọng đầy khinh miệt và khiêu khích: “Nào, chị đánh đi! Em đứng ngay đây này, chị dám…”
Cô ta còn chưa nói hết câu!
“Bốp!”
Một cái tát giòn giã vang lên, nặng nề giáng thẳng vào gương mặt đầy vẻ đắc ý của cô ta.
Lực tát mạnh đến mức Tô Niệm Vy lập tức sững người. Hai tai cô ta ong ong, nửa bên má nhanh chóng sưng đỏ lên trông thấy, cơn đau rát lan ra.
Cô ta ôm mặt, trợn to mắt, không thể tin nổi nhìn Tô Nặc Hàn đang lạnh lùng trước mặt.
“Chị… chị dám đánh em?”
“Đánh rồi còn hỏi có dám hay không?” Tô Nặc Hàn cười lạnh, chậm rãi thu tay về.
Sau đó, cô ghét bỏ cầm một mảnh vải rách bên cạnh lên, thong thả lau tay.
“Cô… đồ tiện nhân này, dám đánh tôi, tôi liều mạng với cô!”
Cuối cùng Tô Niệm Vy cũng hoàn hồn sau cơn kinh ngạc.
Cô ta hét lên, mất sạch lý trí, giương nanh múa vuốt lao về phía Tô Nặc Hàn như một người đàn bà điên.
Tô Nặc Hàn hừ lạnh một tiếng, khẽ động người, nhấc chân chuẩn xác đá thẳng vào đầu gối đang lao tới của cô ta.
“Rầm!”
“Á…!”
Tô Niệm Vy hét thảm một tiếng, mất thăng bằng.
Cả người cô ta nặng nề nhào về phía trước, khuôn mặt đập mạnh xuống nền nhà cứng.
Chỉ trong chớp mắt, miệng đã đầy bụi đất, đôi môi sưng lên trông thấy, máu mũi cũng theo đó chảy xuống.
“Á! Máu…”
Nhìn dòng máu tươi trào ra từ lỗ mũi, Tô Niệm Vy hoàn toàn sụp đổ, phát ra tiếng hét thảm thiết.
Động tĩnh lớn này lập tức kinh động đến tất cả người nhà họ Tô.
Tiếng bước chân hỗn loạn nhanh chóng từ xa vọng lại.
Người xông vào đầu tiên là mẹ Tô, Lâm Uyển Phương. Vừa nhìn thấy Tô Niệm Vy nằm dưới đất, má sưng đỏ, mặt mũi đầy bụi, máu mũi chảy không ngừng, bộ dạng thê thảm vô cùng.
“Ôi trời! Vy Vy yêu quý của mẹ, con làm sao vậy?”
Lâm Uyển Phương đau lòng như bị ai bóp nghẹt, vừa kinh hô vừa cuống quýt chạy tới, luống cuống muốn đỡ Tô Niệm Vy dậy.
Ngay sau đó.
Cha Tô là Tô Diệu Dương, anh cả Tô Thiên Hựu, anh hai Tô Thiên Thành, anh ba Tô Thiên Minh cũng lần lượt xông vào căn phòng chứa đồ chật hẹp này.
Mấy người vừa vào phòng, ánh mắt lập tức bị Tô Niệm Vy đang khóc dưới đất thu hút, tất cả đều vây quanh cô ta, những lời hỏi han quan tâm vang lên liên tiếp.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



