Lê Yến Kinh từ phòng bệnh đi ra, khi còn cách thang máy một đoạn thì nhìn thấy Cố Yên Nhiên đang đứng chờ ở phía bên kia.
Bước chân cậu khựng lại. Dù không thích đi cùng cô ta, cậu vẫn tiếp tục bước về phía đó.
Cố Yên Nhiên thấy cậu tới, giơ tay ấn nút thang máy:
“Đưa xong rồi à?”
Lê Yến Kinh đi đến đứng cạnh cô ta không nói gì, như thể không nghe thấy lời cô ta nói.
Cố Yên Nhiên không nhịn được trợn trắng mắt, dứt khoát cũng không tự chuốc lấy nhục.
Hai người trước sau quay lại phòng bệnh, liền thấy Lê Chi và Giang Như Vận đang trò chuyện, không khí trông có vẻ khá tốt.
Giang Như Vận nghe thấy tiếng bước chân, xoay người lại, ánh mắt dừng trên người Lê Yến Kinh đi phía trước, ánh lên vui mừng, đứng dậy:
“Yến Kinh, về rồi à.”
Lê Yến Kinh gật đầu:
“Vâng.”
“Con gọi bà đi.” Lê Chi mở miệng nói.
Cố Yên Nhiên xen vào, cười nói:
“Bà sao? Không phải nên gọi là bà ngoại à?”
Đuôi mày xinh đẹp của Lê Chi hơi nhướng lên:
“Con trai tôi mang họ tôi, đương nhiên phải gọi là bà nội.”
“Mang họ chị?” Trong mắt Giang Như Vận thoáng hiện vẻ kinh ngạc, có chút ngoài ý muốn, “Em còn tưởng Yến Kinh mang họ bố bên kia, trùng hợp lại cùng họ với cô.”
“Là mang họ tôi.” Lê Chi nói.
Ánh mắt Cố Yên Nhiên khẽ động, cảm thấy có gì đó không ổn:
“Chị, sao lại mang họ chị? Theo lẽ thường thì không phải đều theo họ nhà trai sao?”
“Đúng vậy.” Giang Như Vận cũng có chút nghi hoặc.
Lê Chi mỉm cười nhạt:
“Là yêu cầu của tôi, anh ta đương nhiên không dám có ý kiến gì.”
Giang Như Vận không hề nghi ngờ. Huống hồ người cũng đã chết rồi, nhắc lại cũng chẳng có ý nghĩa gì:
“Đúng rồi Chi Chi, đợi khi con xuất viện, con và Yến Kinh sửa lại họ một chút đi.”
“Không cần, bây giờ như vậy là rất tốt rồi.” Lê Chi từ chối, “Những thứ này chỉ là hình thức, không cần quá để ý, con và Yến Kinh về nhà là được.”
Giang Như Vận cũng không miễn cưỡng cô. Đối với đứa con gái ruột thất lạc hơn hai mươi năm này, bà chỉ muốn bù đắp thật tốt cho cô, tự nhiên chuyện gì cũng chiều theo, gật đầu:
“Được, đến lúc đó mẹ sẽ nói với ba con.”
“Vâng.” Lê Chi đáp lời, ánh mắt lại lần nữa dừng trên người Lê Yến Kinh, nhắc nhở:
“Gọi bà nội đi.”
Lê Yến Kinh ngước mắt nhìn Giang Như Vận trước mặt, trầm mặc vài giây, rồi chậm rãi mở miệng:
“Bà nội…”
Giang Như Vận kéo cậu vào lòng, sờ sờ gương mặt cậu, đầy mặt tươi cười:
“Tốt, tốt, cháu ngoan của bà.”
Bà đối diện ánh mắt Lê Yến Kinh. Lúc trước chưa nhìn kỹ, giờ nhìn kỹ lại, sao lại cảm thấy đứa trẻ này có nét mặt mày quen quen, như thể đã từng gặp ở đâu rồi?
“Yến Kinh, con có phải không thích dì không?” Cố Yên Nhiên bỗng nhiên mở miệng.
Giang Như Vận hoàn hồn, ngước mắt nhìn nàng:
“Yên Nhiên, con nói vậy là sao?”
Cố Yên Nhiên cắn môi, vẻ mặt có chút uất ức:
“Vừa rồi con không phải đi xuống lầu cùng Yến Kinh sao, còn tự xưng là dì nhỏ trước mặt thằng bé, nhưng nó nói nó không có dì nhỏ… Con nói chuyện với nó, nó cũng lạnh nhạt với con…”
Cô ta dừng lại, ngẩng mắt nhìn Lê Chi trên giường bệnh, tiếp tục:
“Không biết có phải vì chị không thích con, cảm thấy con chiếm thân phận vốn thuộc về chị hơn hai mươi năm, nên mới khiến Yến Kinh cũng có ấn tượng không tốt với con…”
Lê Chi nhướng mày, đáy mắt tràn đầy vẻ nghiền ngẫm. Không ngờ hàng giả này nhanh như vậy đã không nhịn được, bắt đầu ra tay ngáng chân cô.
“Cái này…” Giang Như Vận quay đầu nhìn Lê Chi trên giường, rồi lại cúi mắt nhìn Lê Yến Kinh trong lòng, dò hỏi, “Yến Kinh, chuyện này là sao? Yên Nhiên là dì nhỏ của con mà.”
Lê Yến Kinh ngước mắt nhìn bà, đôi mắt đen trong trẻo thuần khiết:
“Cô ta căn bản không phải con gái ruột của bà, vì sao con phải gọi một người không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào là dì nhỏ?”
“Vậy nếu cô ta và mẹ con bị ôm nhầm, bây giờ mẹ con về nhà rồi, chẳng phải cô ta cũng nên trở về bên cha mẹ ruột của mình sao?”
“Bà nội không nỡ à?”
“Nếu vậy thì quá bất công với mẹ con. Vì sao mẹ con phải chia sẻ tình yêu của bà nội với một người không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào?”
Giang Như Vận bị hỏi đến nghẹn lời. Bà và Cố Vân Thiên quả thật chưa từng nghĩ tới việc để Cố Yên Nhiên rời đi.
Dù sao tình cảm hơn hai mươi năm không phải giả, hơn nữa Cố gia cũng không thiếu tiền nuôi thêm một người.
Bọn họ vốn định sau này thương lượng với cha mẹ ruột của Cố Yên Nhiên, để Cố gia tiếp tục nuôi nàng.
Nhưng hiện tại từ miệng Lê Chi biết được, cô cũng không lớn lên bên cạnh cha mẹ ruột cô ta.
Nói cách khác, hiện giờ cha mẹ ruột của Cố Yên Nhiên vẫn chưa có tung tích, vậy thì càng không thể đuổi cô tađi.
Cố Yên Nhiên không ngờ cậu lại ăn nói sắc bén như vậy, vội vàng mở miệng:
“Mẹ, hay là con đi thôi. Yến Kinh nói không sai, con chỉ là người ngoài, con vẫn nên quay về bên cha mẹ ruột của mình…”
Giang Như Vận hoàn hồn, ngước mắt nhìn cô ta, nhíu mày:
“Yên Nhiên, con nói gì vậy? Huống hồ cha mẹ ruột của con còn chưa có tung tích, con có thể đi đâu?”
Cố Yên Nhiên sững sờ:
“Mẹ, ý mẹ là gì? Sao lại nói cha mẹ ruột của con chưa có tung tích? Cha mẹ ruột của con chẳng phải là cha mẹ nuôi của chị sao?”
Giang Như Vận lắc đầu:
“Không phải. Trước năm năm tuổi, Chi Chi lớn lên trong cô nhi viện. Chuyện bị ôm nhầm năm đó hẳn là có người cố ý gây ra.”
Vẻ kinh ngạc trên mặt Cố Yên Nhiên không phải giả vờ, cô ta quả thật cũng mới biết chuyện này:
“Sao lại như vậy…”
Nhưng chỉ vài giây sau, cô ta đã phản ứng lại. Đây hoàn toàn là chuyện tốt lớn với cô ta.
Nếu cha mẹ ruột của cô ta vẫn chưa xuất hiện, vậy cô ta hoàn toàn có lý do chính đáng ở lại Cố gia không đi.
Giang Như Vận và Cố Vân Thiên cũng càng không thể để cô ta rời khỏi Cố gia, huống hồ bọn họ vốn dĩ cũng không định để cô ta quay về bên cha mẹ ruột.
Giang Như Vận đứng dậy, đi đến trước mặt Cố Yên Nhiên, kéo tay cô ta vỗ nhẹ, an ủi:
“Yên Nhiên, con yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tìm được cha mẹ ruột của con.”
Cố Yên Nhiên căn bản không muốn bọn họ đi tìm, nhưng lời như vậy cô ta tuyệt đối sẽ không nói ra, chỉ gật đầu:
“Vâng.”
“Tìm được cha mẹ ruột của cô ta rồi, có phải cô ta sẽ rời khỏi nhà không?” Lê Yến Kinh thình lình lại lên tiếng.
Sắc mặt Cố Yên Nhiên cứng lại trong chớp mắt, ánh mắt dừng trên người cậu, khóe mắt không nhịn được giật giật. Thằng nhóc chết tiệt này, không nói chuyện thì không ai coi mày là câm.
Dư quang nơi khóe mắt cô ta lại liếc về phía Lê Chi đang nằm trên giường bệnh, dáng vẻ như mọi chuyện không liên quan đến mình, trong lòng hoài nghi hai mẹ con này đã sớm thông đồng với nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

