Đôi mắt trong veo trên khuôn mặt trắng ngần của Giang Vãn Chi toát lên một vẻ thanh cao đầy quật cường, tuy giọng nói lạnh lùng nhưng chất giọng lại rất êm tai, ngọt mát tựa như kem lạnh.
"Giải quyết qua bảo hiểm đi, phần còn thiếu tôi sẽ đền."
Tây Môn Lễ Thần khẽ ừm một tiếng, sau đó nói: "Nhưng mà, chiếc xe này tôi mới nhận một tiếng trước khi từ Mỹ trở về, bảo hiểm thông thường e là không đền nổi đâu."
Giang Vãn Chi: "..."
Nghe ý tứ này, số tiền cô phải bồi thường chắc chắn không hề nhỏ.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt, hai người ngồi chung xe đến đồn cảnh sát để lập biên bản.
Băng ghế sau, Giang Vãn Chi ngồi ngay ngắn ở bên phải, ngay bên cạnh chính là Tây Môn Lễ Thần.
Khi người đàn ông ngồi, đôi chân dài khẽ mở ra trong không gian chật hẹp, bắp đùi săn chắc mạnh mẽ cách một lớp vải quần tây mỏng manh, theo từng nhịp xe chạy lại thỉnh thoảng cọ vào đôi chân trắng ngần lộ ra dưới lớp váy ôm sát màu đen của cô.
Giang Vãn Chi trở nên cảnh giác hơn, nhưng lúc điều chỉnh lại tư thế ngồi, vô tình lại làm gấu váy co lên một chút.
Chiếc váy ôm vốn dĩ vừa vặn kín đáo khi ngồi xuống, lúc này lại bị kéo ngắn đến mức khó nói nên lời.
"..."
Giang Vãn Chi đặt hai tay chắn ngang đùi, cố gắng kéo gấu váy xuống dưới.
Viên cảnh sát ngồi ghế trước thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn, hỏi han họ thông tin về vụ tai nạn.
Tây Môn Lễ Thần nhíu mày, cởi chiếc áo khoác vest trên người ném lên đùi cô, che khuất đi "cảnh xuân".
?
Cứ như vậy, chiếc áo khoác được đắp trên đùi cô suốt cả quãng đường.
Cuối cùng, thông qua sự đánh giá của các chuyên gia, chiếc Rolls-Royce phiên bản đặt làm riêng trên toàn cầu bị cô tông hỏng được chốt mức định giá thiệt hại là 13 triệu 900 nghìn tệ.
Do một mình Giang Vãn Chi bồi thường.
Nghe thấy số tiền bồi thường khổng lồ này, bàn tay buông thõng bên người của Giang Vãn Chi bất giác bấu nhẹ vào nhau.
Ký tên xong xuôi rồi rời đi, khi hai người bước ra đến cửa, trên tay Giang Vãn Chi vẫn còn ôm chiếc áo khoác của người đàn ông.
Bên ngoài trời vẫn đổ mưa, bên cạnh chiếc xe sang mới cóng, tài xế đã bung sẵn ô đứng trước đầu xe túc trực chờ Tây Môn Lễ Thần.
Trước khi rời đi, người đàn ông cầm tờ biên bản định giá thiệt hại, lúc dời mắt nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong nhạt.
"13 triệu 900 nghìn, lấy em cái giá hữu nghị, 14 triệu. Thanh toán thế nào đây?"
Bàn tay vừa định trả lại áo khoác của Giang Vãn Chi khẽ rụt về, cô âm thầm cắn răng.
Tình hữu nghị cái gì chứ, tình "bạn gái cũ" chắc?
Đúng là thù dai.
Cô nhếch môi cười nhạt: "Cảm ơn nhé, nhưng tạm thời tôi không đào đâu ra ngần ấy tiền."
Nếu là ba năm trước, khi cô vẫn còn là thiên kim tài phiệt danh chấn Kinh Bắc, chút tiền lẻ này với cô căn bản chẳng đáng bận tâm.
Nhưng vật đổi sao dời, bố bị bắt, gia đình tan đàn xẻ nghé, giờ đây cô lại chỉ có thể oằn mình gánh nợ bằng một cuộc hôn nhân sắp đặt.
Tây Môn Lễ Thần cười khẩy: "Không phải em đã tìm được một người chồng chưa cưới giàu có sao? Chút tiền ấy cậu ta cũng không nỡ chi cho em à?"
Giang Vãn Chi im lặng.
Suy cho cùng, người cô tìm lại chính là cháu trai của anh, một kẻ vắt cổ chày ra nước.
Chỉ có điều, cô còn có mưu đồ khác.
"Giang Vãn Chi."
Anh gọi tên cô.
Suốt ba năm qua, đây là lần đầu tiên.
Tây Môn Lễ Thần nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với đôi mắt phượng sắc bén như chim ưng của mình.
Anh muốn hỏi: Rời xa tôi, em sống có tốt không?
Nhưng cuối cùng vẫn phải đầu hàng trước đôi mắt long lanh ngập nước của cô.
Yết hầu anh trượt lên xuống: "Em còn nhớ số điện thoại của tôi không?"
Ba năm nay, anh chưa từng đổi số.
Thấy người phụ nữ giây lát không lên tiếng, Tây Môn Lễ Thần bực bội nới lỏng cà vạt, rút từ túi áo vest ra một tấm danh thiếp màu đen rồi nhét thẳng vào tay cô.
"Trong vòng ba ngày hãy liên lạc với tôi. Một là đền tiền, hai là…"
"Đền người."
Giang Vãn Chi siết chặt tấm danh thiếp trong tay, chôn chân tại chỗ nhìn bóng lưng cao lớn của Tây Môn Lễ Thần bước vào dưới chiếc ô đen mà tài xế đã bung sẵn, rồi lên xe.
Biển số xe tượng trưng cho quyền lực và sự giàu sang lăn bánh, rồi mờ dần giữa màn mưa xối xả.
Gió lạnh ập đến, Giang Vãn Chi khẽ co rúm cánh tay lại, lúc này mới phát hiện trên khuỷu tay vẫn còn vắt chiếc áo khoác vest của người đàn ông kia.
Cô rút một tay ra, lục tìm điện thoại trong túi xách để gọi xe.
Không lâu sau xe đã tới, nhưng lại đỗ cách đó một đoạn. Cô đang định đội mưa chạy ùa qua đó, thì một giọng nam từ phía sau bất chợt gọi giật cô lại.
"Cô Giang, cô để quên ô này."
Viên cảnh sát vội vã chạy tới, đưa chiếc ô đen trên tay cho cô.
Giang Vãn Chi nhìn chiếc ô đen được đưa đến trước mặt, đây căn bản không phải là ô của cô, mà là do Tây Môn Lễ Thần để quên.
Nhìn bầu trời bên ngoài, cô vươn tay nhận lấy.
"Cảm ơn anh."
Về đến căn hộ, vừa đẩy cửa bước vào, cô bạn thân Hứa Khinh Hạ đang đắp mặt nạ đã lạch bạch chạy tới, kích động kéo tuột cô đến trước chiếc tivi đang bật.
"Chi Chi ơi, cậu xem thời sự chưa? Tây Môn Lễ Thần từ Mỹ về rồi kìa!"
"Nghe nói mấy năm nay anh ấy ở Mỹ làm quỹ đầu cơ trúng đậm luôn! Ai mà ngờ được cậu chủ ngông nghênh từng bị cậu đá năm xưa, ngoảnh đi ngoảnh lại đã trở thành ông trùm tài chính khét tiếng phố Wall chứ!"
Giang Vãn Chi treo gọn chiếc áo khoác vest trên tay lên: "Tớ biết."
Đối với những thành tựu hiện tại của Tây Môn Lễ Thần, cô không hề bất ngờ.
Ngay từ hồi cấp ba, Giang Vãn Chi đã từng nghe đến cái tên này.
Đó là cuộc thi Vật lý mang tính quyết định nhất để cô được tuyển thẳng vào Đại học Hoa Thanh.
Việc Tây Môn Lễ Thần tham gia đã đập tan giấc mộng được tuyển thẳng của cô.
Sau đó, hễ thi lần nào là cô lại thua lần đó.
Cô cảm thấy tên đó vừa là thiên tài vừa là ác quỷ, là một gã điên thích trêu ngươi.
Đáng tiếc là cho dù cô có uất ức đến đâu, Tây Môn Lễ Thần cũng căn bản chẳng nhớ nổi cô á quân này.
Năm sau đó, Giang Vãn Chi thậm chí còn xui quỷ khiến thế nào mà sửa lại nguyện vọng ban đầu.
Lúc cô vào Đại học Kinh Bắc, nhân vật làm mưa làm gió toàn trường là Tây Môn Lễ Thần đã sắp tốt nghiệp tiến sĩ, vậy mà anh còn chưa tới 20 tuổi, gần như là một tồn tại tựa như thần thánh trong mắt tất cả mọi người.
12 tuổi bước vào lớp năng khiếu thiếu niên, học liên thông cử nhân - thạc sĩ - tiến sĩ, càn quét sạch sẽ mọi giải thưởng trong các cuộc thi Toán, Lý, Hóa cả trong lẫn ngoài nước.
Sở thích trải rộng trên nhiều lĩnh vực từ nghiên cứu khoa học, đua xe, bắn súng cho đến bơi lội, chỉ cần anh muốn, không có gì là anh không học được.
Giang Vãn Chi mải mê dõi theo anh đến mức có hơi u mê, nhưng đến khoảnh khắc thực sự kéo được người ta ngã khỏi bệ thần, cô lại nhát gan chùn bước.
Cô đã được chứng kiến một Tây Môn Lễ Thần thực sự: ngông cuồng, ngang tàng, không chịu bất kỳ sự trói buộc nào.
Anh như một con dã thú bị kìm nén, lúc ở trên người cô thì ngập tràn sự hư hỏng.
Ngoại hình xuất chúng cùng với gia thế hiển hách tựa như gấm điểm thêm hoa, anh chưa bao giờ thèm đoái hoài nhắc đến.
Gia đình muốn anh phát triển theo con đường nghiên cứu khoa học, anh lại cứ một mực không chịu.
Ra nước ngoài chơi quỹ đầu cơ, tìm kiếm sự kích thích, rủi ro cao đi kèm lợi nhuận khủng, đó mới chuẩn là những việc mà anh sẽ làm.
Dù đã chia tay, Giang Vãn Chi cũng không thể không thừa nhận.
Người đàn ông này từ cái tên cho đến tận trong xương tủy, đều đã được định sẵn là kiệt tác xuất chúng.
Hứa Khinh Hạ lo lắng thay cô: "Tây Môn Lễ Thần về nước chắc là vì chuyện liên hôn, nhưng không ngờ anh ấy lại mua luôn công ty trước đây của bố cậu, hiện tại đang đảm nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của Giải trí NH. Nói vậy thì… sau này anh ấy chính là sếp của cậu rồi đấy!"
Hàng mi Giang Vãn Chi khẽ khựng lại: "Tớ cũng nghe nói rồi, cứ thuận theo tự nhiên thôi."
May mà cô thuộc chi nhánh bộ phận Điện ảnh - Truyền hình của NH, chắc hẳn sẽ không phải tiếp xúc quá nhiều với trụ sở chính.
Hứa Khinh Hạ hơi bất ngờ: "Sao hôm nay cậu nắm bắt tin tức còn nhanh hơn cả tớ thế?"
Giang Vãn Chi ngồi thượt xuống ghế sofa, đặt tờ biên bản đã ký ở đồn cảnh sát lên bàn trà.
"Bởi vì tớ vừa lái xe đâm trúng anh ấy."
Hai mắt Hứa Khinh Hạ lập tức trừng to, cầm tờ biên bản lên xem xét kỹ lưỡng: "Vãi chưởng, hai người trùng phùng trong một vụ tai nạn giao thông đấy à?”
Nhìn biểu cảm của Giang Vãn Chi là đủ hiểu đáp án.
"13 triệu 900 nghìn." Hứa Khinh Hạ nhìn số tiền bồi thường ghi trên biên bản, sững sờ hít sâu một hơi lạnh.
"Khoản tiền này cậu định trả thế nào đây? Để tớ xem trong thẻ còn bao nhiêu."
Giang Vãn Chi giữ tay ngăn động tác lấy điện thoại của cô nàng lại, rồi kể sơ qua đầu đuôi ngọn ngành sự việc.
"Tớ sẽ bắt Phó Hằng Việt phải chi khoản tiền này."
Bình thường Phó Hằng Việt lăng nhăng bậy bạ, lôi cô ra làm bình phong dỗ ngọt cụ nội để vòi tiền tiêu xài, cô đều mặc kệ.
Nhưng chuyện hôm nay, nếu Phó Hằng Việt dám không xì tiền ra, vậy thì cá chết lưới rách.
Hứa Khinh Hạ cảm thán: "Không ngờ người thế chỗ lại là cậu cháu trai cơ đấy!"
"Nhưng mà, như vậy cũng có cái lợi. Tây Môn Lễ Thần chắc chắn không thiếu chút tiền ấy, bảo Phó Hằng Việt ra mặt xin xỏ giúp cậu vài câu là xong ngay."
Giang Vãn Chi khẽ cười: "Cậu nghĩ đơn giản quá rồi."
Tây Môn Lễ Thần mà cô từng biết là một kẻ cực đoan, nặng dục vọng và vô cùng thù dai.
Bảo Phó Hằng Việt đi xin xỏ giúp cô, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Giang Vãn Chi đẩy vai Hứa Khinh Hạ đi về phía phòng: "Cậu đừng lo nữa, mau đi ngủ đi, không phải ngày mai 'ảnh hậu tương lai' còn lịch quay sao?"
"Vậy nếu cậu cần giúp gì thì nhớ bảo tớ bất cứ lúc nào đấy nhé!"
Hứa Khinh Hạ vừa vào phòng, một lát sau lại thò đầu ra: "Mà này, rốt cuộc hồi đó tại sao cậu và Tây Môn Lễ Thần lại chia tay vậy?"
Giang Vãn Chi rũ mắt.
Cảm nhận được tâm trạng của cô chùng xuống, Hứa Khinh Hạ lập tức đánh trống lảng: "Ngủ ngon nhé cục cưng Chi Chi, cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi!"
Tắm rửa xong xuôi, Giang Vãn Chi ngả lưng xuống giường, cầm tấm danh thiếp trên tủ đầu giường lên.
Là của Tây Môn Lễ Thần để lại.
Bên trên in dãy số điện thoại mà cô đã thuộc nằm lòng.
Hôm sau, tranh thủ thời gian rảnh rỗi lúc làm việc, Giang Vãn Chi liên lạc cho Phó Hằng Việt cả ngày trời nhưng bặt vô âm tín.
Mãi đến tối lúc tan làm rời khỏi công ty, cô mới nhận được tin nhắn báo địa chỉ mà đối phương gửi tới.
[Hội sở Dạ Kinh, phòng 608.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



