Ba giờ rưỡi chiều, chuông báo thức reo đúng giờ.
Tô Oanh mơ màng tỉnh dậy, với tay tắt báo thức.
Cũng lúc này, cô mới nhìn thấy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của Đan Hi Diễn.
Diễn: [Em ở đâu? Lên ăn trưa.]
Diễn: [Anh chờ thêm 20 phút.]
Cô nhìn thời gian tin nhắn cuối cùng – 13:46.
Cô muốn học cách dần dần thay đổi.
Cô không thể tiếp tục ngoan ngoãn chiều theo anh một cách vô điều kiện, không phân biệt đúng sai như trước nữa.
Bởi vì như thế chỉ khiến anh nhìn thấy hình bóng của một người khác – chứ không phải là cô.
Trước đây, cô cam lòng ở lại bên anh như một cái bóng thay thế người đã mất.
Nhưng bây giờ, cô không còn vui vẻ với điều đó nữa.
...
Từ ký túc xá đi ra, Tô Oanh và Mục Miên cùng nhau rời khỏi khu nhà ở, tiến về phía sân thể dục – nơi các sinh viên năm nhất đang tham gia huấn luyện quân sự.
Trên sân thể dục, từng đội đang nghiêm túc luyện tập dưới sự hướng dẫn gắt gao của các huấn luyện viên. Xung quanh là các thành viên trong Hội sinh viên đang phụ trách phân phát nước uống và dựng lều trại để hỗ trợ tân sinh viên.
Là người của Hội sinh viên, Tô Oanh và Mục Miên tất nhiên nhận ra cậu phó ban đời sống Vệ Thường – người đang ngồi trong lều trại phụ trách nước khoáng và máy lọc nước.
Hai cô gái chào hỏi Vệ Thường rồi tươi cười hỏi có thể ngồi nghỉ tạm trong lều của cậu không. Ngay khi hai người vừa chào hỏi, Vệ Thường chỉ khẽ ngẩng mắt lên nhìn họ rồi lại quay đi, đơn giản đáp: “Ừ” coi như đồng ý.
Cậu ấy vốn nổi tiếng là “hũ nút” trong Hội sinh viên – ai cũng biết Vệ Thường là kiểu người ít nói, tiết kiệm lời như vàng.
**"Hũ nút": có nghĩa là người ít nói, kiệm lời, hay giữ im lặng, không giao tiếp nhiều.
Tô Oanh và Mục Miên đã quá quen với tính cách của cậu, hiểu rằng một khi cậu gật đầu tức là đồng ý. Còn nếu không, chắc chắn cậu sẽ lạnh lùng thốt ra hai chữ “Không được”.
Hai cô bạn thống nhất thay phiên nhau đi chụp ảnh, người còn lại thì ngồi nghỉ trong lều của ban đời sống.
Mục Miên cầm máy ảnh đi trước, để lại Tô Oanh ngồi lại trong lều, thất thần vuốt điện thoại, lướt qua các app khác nhau, chỉ là không chịu mở WeChat.
Khi cô đang không ngừng tự nhủ trong lòng rằng “không được phép xem tin nhắn của Đan Hi Diễn”, thì bỗng có ai đó đặt hai chai nước khoáng lên bàn trước mặt cô.
Tô Oanh ngẩng đầu lên, thấy Vệ Thường lặng lẽ quay về chỗ ngồi của mình, không nói một lời. Cô mỉm cười dịu dàng, chân thành cảm ơn: “Cảm ơn cậu.”
Vệ Thường chỉ mở nắp chai nước khoáng của mình, ngửa đầu uống mấy ngụm, chẳng đáp lại câu nào.
Tô Oanh cũng không thấy phiền – ai mà chẳng biết cậu ấy luôn ít nói, lại giỏi im lặng.
Mục Miên sau hơn nửa tiếng chụp hình các tân sinh viên dưới nắng quay về, mặt đỏ bừng, trán và mũi lấm tấm mồ hôi.
Cô đưa máy ảnh cho Tô Oanh, than thở: – Cái thời tiết chết tiệt gì mà nóng muốn xỉu.
Rồi cô lấy trong túi ra bình xịt chống nắng, vừa xịt lên người vừa nói: – Chụp thêm lát rồi về nghỉ nhé.
Tô Oanh cười: – Ừ, biết rồi. Miên Miên nghỉ chút đi, ở đây có nước Vệ Thường chuẩn bị đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

