“Ngũ tiểu thư, lão gia đang ở sảnh ngoài chờ ngài.”
Kỷ Thanh Ngô sải bước đi ra khỏi sân, đế giày suýt chút nữa đã cọ xát ra tia lửa. Những đứa trẻ có thể vào Thượng Thư phòng học tập đều là hạng ưu tú, gia tộc không nơi nào không phải chốn quyền quý.
Nàng cau mày, hỏi dồn gã sai vặt bên cạnh: “Ngươi có biết Pi Pi đánh nhau với ai không?”
“...... Là Nghiêm Bính, tiểu tôn tử của Ngự sử đại nhân Nghiêm Tông Nhượng.” Giọng gã sai vặt đầy vẻ căng thẳng.
Tin tức này khiến mắt Kỷ Thanh Ngô tối sầm lại. Chức Ngự sử tuy dưới quyền Thừa tướng nhưng lại vô cùng đặc thù, bởi họ có đặc quyền giám sát bách quan, trực tiếp can gián đế vương. Vậy mà con nàng lại đụng trúng ngay người không dễ chọc vào nhất.
Nàng truy vấn: “Đứa bé đó bao nhiêu tuổi?”
Gã sai vặt trả lời: “Nghe nói chắc khoảng sáu bảy tuổi.”
Bước chân Kỷ Thanh Ngô bỗng khựng lại, lòng càng thêm bất an. Pi Pi đánh nhau với một đứa con trai lớn hơn mình nhiều tuổi như thế, chẳng phải là chịu thiệt lớn rồi sao? Nàng nôn nóng vô cùng, thấy xung quanh vắng người, bèn túm lấy vạt váy chạy nhanh trên dãy hành lang dài.
Trên đình hóng gió nơi hòn non bộ.
Mấy vị môn khách của Kiều gia đang ở trên cao ngắm cảnh, làm thơ đánh cờ, vô cùng tao nhã; đúng lúc đó lại thu vào tầm mắt bóng hình đang chạy vội dưới hành lang. Nữ tử thế gia từ trước đến nay luôn theo đuổi sự thanh tĩnh đoan trang, đây là lần đầu tiên họ thấy một nữ tử chạy nhảy tùy ý như thế.
Nam tử trẻ tuổi mặc áo tím là khách khanh mới gia nhập Kiều gia, hắn tò mò hỏi người bên cạnh: “Lê huynh, huynh có biết nữ tử kia là ai không?”
Nam tử áo trắng ngồi sau bàn cờ có đôi lông mày dài như lá liễu, thân hình như ngọc thụ, tay cầm một quân cờ bạch ngọc, nghe vậy liền nhìn sang. Tà váy lụa màu xanh đen dao động theo bước chân của nàng. Đai lưng màu trắng thắt chặt vòng eo nhỏ nhắn, vạt áo tung bay, đẹp tựa một bức tranh mỹ nhân đồ bằng mực tàu. Cho đến khi bóng dáng nàng biến mất nơi hành lang, nam tử áo tím vẫn nhìn theo đầy luyến tiếc.
“Lê huynh, cô nương này đúng là ứng với câu ‘Nhanh như sóc’. Huynh ở Kiều phủ lâu hơn, có biết đó là vị tiểu thư nào không, đã có hôn phối chưa?”
Nhìn hướng nàng đi, chắc là tới sảnh ngoài. Lê Thừa Huấn hạ quân cờ trong tay xuống, thản nhiên nói: “Ta cũng chưa từng gặp.”
Người đang đánh cờ cùng Lê Thừa Huấn tên là Lưu Niên, hắn nói: “Ta nghe hạ nhân kể, hôm nay ngoại tôn nữ nhà họ Kỷ tới. Ta thấy người này đi ra từ viện của lão phu nhân, chắc chắn là nàng ta rồi.”
Nam tử áo tím kinh ngạc hỏi: “Lưu huynh, chính là vị tiểu thư nhà họ Kỷ lưu lạc bên ngoài, gần đây mới trở về sao?”
Lưu Niên cười nhạo vẻ không để tâm: “Tiểu thư gì chứ, chỉ là một góa phụ mang theo con nhỏ, người chồng đã chết kia cũng chỉ là một tên binh hèn mọn, kể cả là người Kỷ gia thì đã sao.”
Thấy nam tử áo tím có vẻ tiếc nuối, Lưu Niên nheo mắt, giọng điệu lả lơi: “Đừng có ngẩn ngơ nữa, loại nữ nhân này lúc cao hứng chơi đùa chút thì được, chứ cưới về làm chính thê chỉ tổ khiến người ta cười chê.”
Lê Thừa Huấn không quan tâm họ đang nói gì, hạ xuống quân cờ cuối cùng, đôi mày dài khẽ nhếch: “Đã phân thắng bại.”
“Ai chà, Thừa Huấn! Chiêu này của huynh độc quá, chẳng nể mặt mũi chút nào.”
Cờ lực của hai người vốn không cùng đẳng cấp, hôm nay là do Lưu Niên cứ bám lấy đòi đánh cờ với hắn. Lê Thừa Huấn trực tiếp đứng dậy rời khỏi đình.
Kỷ Thanh Ngô tới sảnh ngoài. Vừa đến cửa đã thấy bên trong tụ tập không ít người, không khí vô cùng ngưng trọng.
Nàng liếc mắt một cái đã thấy bóng dáng nhỏ bé đứng trong góc. Cục bột nhỏ đang cúi đầu, đôi mắt lặng lẽ nhìn mũi chân, đôi bàn tay nhỏ ngoan ngoãn đặt trước bụng, nhìn là biết vừa bị giáo huấn xong. Thấy con bé có vẻ không bị thương, lòng Kỷ Thanh Ngô mới nhẹ nhõm đôi chút.
“Pi Pi.”
Giọng nữ tử kiều mềm phá tan sự tĩnh lặng trong sảnh. Mọi người đều ngoái lại nhìn. Kỷ Thanh Ngô bước qua ngưỡng cửa, chậm rãi tiến vào giữa phòng.
Pi Pi vừa thấy nương tới liền mếu máo, nước mắt chực trào, dáng vẻ đáng thương khiến Kỷ Thanh Ngô xót xa. Nhưng trong sảnh đông người, nàng vẫn phải giữ quy củ, không trực tiếp ôm lấy con mà trước tiên hành lễ với Kiều Mãnh Hàn đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
“Ngoại tổ phụ.”
Kiều lão đại nhân sắc mặt không vui, gật gật đầu nói trầm giọng: “Con đến rồi à.”
“Lễ của người Kỷ gia, lão phu không dám nhận.” Nghiêm Ngự sử xoay người đi, không nhận lễ của nàng: “Vốn dĩ lão phu định tới thẳng Kỷ phủ, là Kiều lão đại nhân khuyên ta tới đây, làm phiền sự thanh tĩnh của Ngài ấy.”
Vị Nghiêm Tông Nhượng này đúng là vị Ngự sử khéo mồm khéo miệng, chỉ vài câu đã tách Kiều gia ra khỏi chuyện này, ý tứ rõ ràng đây là việc của Kỷ gia, không cho phép Kiều lão đại nhân nhúng tay vào.
Bị bác bỏ ngay tại chỗ, Kỷ Thanh Ngô cũng không thấy lúng túng, nàng đứng thẳng người, giọng điệu vẫn nhu hòa: “Nghiêm đại nhân, ngài đặc biệt chờ ta tới là có điều gì muốn nói sao?”
Đôi mắt già nua của Nghiêm Ngự sử dựng ngược lên, nói thẳng thừng: “Ngươi đừng có giả câm vờ điếc, tự đi mà xem con gái ngươi đánh tiểu tôn tử Nghiêm Bính nhà ta thành cái dạng gì rồi!”
Hửm?
Kỷ Thanh Ngô vừa nghe tin đánh nhau, theo bản năng đã đặt con gái mình vào vị trí bị hại. Vạn lần không ngờ hóa ra là Pi Pi bắt nạt người ta.
Theo ngón tay của Nghiêm Ngự sử, nàng chú ý tới cậu bé nấp sau ghế. So với Pi Pi, đứa trẻ này vừa cao vừa khỏe, trông như một cái bánh bao trắng trẻo, nhưng giờ đây trên mặt lại đầy thương tích: trán có một vết bầm tím lớn, má phải cũng có vết cào, biến thành một cái "bánh bao hoa".
Kỷ Thanh Ngô nhìn Nghiêm Bính, rồi lại nhìn Pi Pi. Ý tứ rất rõ ràng, nàng thật sự không hiểu Pi Pi làm sao mà đánh thắng được cậu bé này?
Nghiêm Ngự sử cũng cảm thấy mất mặt: “Con gái ngươi thật độc ác, tiểu tôn tử nhà ta tính tình hiền lành, hảo hán không chấp nữ nhi nên mới bị nó bắt nạt.” Lão lại hùng hổ nói tiếp: “Ngươi nói xem chuyện này tính sao! Nếu không cho lão phu một câu trả lời thỏa đáng, ngày mai lão phu sẽ đi cáo ngự trạng!”
Cáo ngự trạng...
Gương mặt điềm tĩnh của Kỷ Thanh Ngô cuối cùng cũng biến sắc. Thấy nàng mím chặt môi có vẻ hoảng loạn, Nghiêm Ngự sử hất tay áo, hừ một tiếng: “Kiên nhẫn của lão phu có hạn.”
“Hay là, chúng ta nghe xem bọn trẻ nói gì đã?” Kỷ Thanh Ngô thở dài thương lượng.
Nghiêm Ngự sử gắt: “Còn gì để nói nữa, mặt của tôn tử ta chính là bằng chứng sờ sờ ra đó rồi.”
Kỷ Thanh Ngô tiến lại gần Nghiêm Bính, cậu bé nắm chặt lấy tay vịn ghế, không dám nhìn nàng. Nàng quan sát kỹ ở khoảng cách gần, đúng là một gương mặt "bánh bao" thảm hại.
Nàng dịu dàng gọi: “Nghiêm tiểu công tử.”
Lúc này Nghiêm Bính mới ngẩng mặt nhìn nàng, môi mấp máy, chột dạ rụt cổ lại rồi cúi đầu xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

