Thấy Lục Quyện đứng một bên, ánh mắt cứ dính chặt trên người trưởng tỷ không rời.
Kỷ Thanh Ngô bèn hỏi: “Đại tỷ phu, về chuyện thông phòng và thị thiếp trong phòng của huynh, huynh tính thế nào?”
Nghe vậy, Lục Quyện nhìn về phía Kỷ Thanh Ngô. Đôi mắt nàng lấp lánh, không còn vẻ hung hăng bức người như lúc nãy, thần sắc cũng khôi phục lại thái độ nhu hòa, trong sáng và minh bạch như vầng trăng non trên bầu trời kia. Hơn nữa, nàng còn chịu nhẹ nhàng thốt lên hai tiếng "Đại tỷ phu".
Trong mắt Lục Quyện thoáng qua vẻ bất đắc dĩ, xem ra màn giả câm vờ điếc vừa rồi của hắn không hề uổng công. Cái tính tình này của Ngũ muội, hôm nay hắn coi như đã được lĩnh giáo.
Hắn trực tiếp mở miệng, không nửa phần do dự mà nói: “Cứ y theo lời Ngũ muội đi. Không có con nối dõi thì có gì phải vội, ta có Thanh Dung là đã đủ rồi.”
Lời này nói ra đầy cương quyết, vang vọng đầy khí lực.
Thôi thị dường như sắp tức nổ phổi, ngón tay bà ta vô lực buông bút xuống, tự đấm vào ngực mình. Kỷ Thanh Ngô thì như người giám sát, không để bà ta lười biếng, nhắc nhở: “Thái phu nhân, mau viết chút đi, nhìn kìa, trời sắp tối đến nơi rồi.”
Tay Thôi thị nổi đầy gân xanh, bản chứng từ này bà ta viết thật đúng là nét chữ cứng cáp, từng chữ như dao khía vào lòng.
Giọng nói trầm ổn lại thâm tình của Lục Quyện truyền vào tai Kỷ Thanh Dung, khiến nàng giật mình một cái, hoàn toàn hoàn hồn. Thế tử gia rất biết nắm bắt thời cơ, thấy thần sắc nàng đã mềm mỏng đi, hắn liền bước tới, không để nàng né tránh mà trực tiếp kéo lấy tay nàng.
“A Dung.”
Kỷ Thanh Dung định hất ra, nhưng lại bị bàn tay to lớn của hắn nắm chặt hơn.
Lục Quyện vốn định chờ Kỷ Thanh Dung tự mình nghĩ thông suốt, hắn đã đợi suốt ba năm dài. Thế nhưng vừa thấy vành mắt đỏ hoe của thê tử, hắn liền đầu hàng vô điều kiện. Hầu kết hắn khẽ lăn động, trầm giọng giải thích: “A Dung, là ta nói năng không chọn lời. Lúc trước tất cả là vì muốn nhanh chóng cưới được nàng nên mới lỡ lời khiến mẫu thân hiểu lầm, tạo thành cơ sự này. Bắt nàng phải gánh chịu tất cả chuyện này, là ta có lỗi với nàng.”
Sự giải thích và lời xin lỗi dứt khoát như vậy khiến Kỷ Thanh Ngô – với tư cách người nhà ngoại – tức khắc cảm thấy nguôi giận. Chỉ là không biết đương sự lúc này cảm thấy thế nào.
Kỷ Thanh Dung không biết có nên tin hắn nữa không, nàng cứ đứng ngây ra nhìn bờ môi hắn. Lục Quyện thấy dáng vẻ ngây ngốc đó của nàng, bèn kéo tay nàng áp lên lồng ngực mình, tình ý khẩn thiết: “A Dung, ngày tuyết rơi ba năm trước, nàng còn nhớ không?”
Ba năm trước, ngày tuyết rơi. Đồng tử Kỷ Thanh Dung khẽ chấn động.
Ngày đó vốn là ngày con thứ của Lễ bộ Thị lang là La Cầm đến Kỷ phủ để nghị thân với nàng. Nhưng người tính không bằng trời tính, vì tuyết rơi quá lớn, xe ngựa bị hỏng giữa đường. Nàng vốn định đợi ngày hôm sau trời quang mây tạnh sẽ gặp mặt La Cầm tương khán, nếu đôi bên vừa ý thì hôn sự cứ thế định đoạt.
Nhưng ngày hôm sau...
Hình bóng nam tử trong ký ức của Kỷ Thanh Dung trùng khớp với Lục Quyện trước mặt. Sáng sớm tinh mơ ngày hôm đó, vị Thế tử của Trung Dũng Hầu phủ khi ấy còn trẻ tuổi hơn một chút, đã trực tiếp dẫn theo bà mối cùng sính lễ gõ cửa Kỷ gia, nói là tới hạ sính, làm kinh động đến cả phủ.
Lục Quyện xoa tay nàng: “A Dung, khi đó trách ta lỗ mãng làm nàng hoảng sợ, nhưng nàng vẫn đồng ý, là bởi vì ta đã nói——”
Hắn nhìn Kỷ Thanh Dung đầy tình si, lặp lại một lần nữa: “Ta chỉ cần nàng, ta chỉ có nàng.”
Chính vì lời hứa này mà Kỷ Thanh Dung đã động lòng. Được mẫu thân yêu chiều từ nhỏ mà lớn lên, gả vào Hầu phủ làm dâu họ Lục, bao nhiêu ủy khuất và gian truân những năm qua bỗng chốc hiện về trong tâm trí nàng.
Hai người người nhìn ta, ta nhìn người, tuy không nói lời nào nhưng bầu không khí này khiến Kỷ Thanh Ngô chỉ hận trong tay không có cánh hoa, nếu không thật sự muốn rắc lên người họ.
Nàng cười híp mắt nói với Thôi thị: “Thái phu nhân, nếu người vẫn chưa viết xong thì chúng ta chuyển sang thư phòng bên cạnh mà viết, đừng quấy rầy bọn họ.”
Sắc mặt Thôi thị lúc xanh lúc tím, hiển nhiên khi nghe đoạn bộc bạch của con trai, lòng bà ta đã lạnh thấu. Bà ta hừ lạnh một tiếng, ném bản chứng từ trong tay cho Kỷ Thanh Ngô rồi đứng dậy rời khỏi Ninh Hoa đường.
Kỷ Thanh Ngô chợt nhớ ra điều gì, cũng gọi Tâm Nhi cùng đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại đôi phu thê.
Lục Quyện cúi đầu trước, vuốt ve mái tóc đen của nàng: “A Dung.”
“Đó đều là mẫu thân ép đưa tới.” Hắn nói với giọng vô tội: “Ta chưa từng chạm qua một đầu ngón tay của bọn họ.”
Lục Quyện nâng mặt nàng lên, thần sắc nghiêm túc hỏi: “A Dung, nếu nàng đã thấy bất mãn trong lòng thì phải nói ra. Mẫu thân tặng người tới, là nàng cứ nhất quyết phải tỏ ra rộng lượng, đồng ý chuyện này trước. Nàng có biết khi ta về nhà nghe được tin này, ta có tâm trạng thế nào không?”
Sắc mặt hắn lúc đó còn đen hơn cả đáy nồi. Lời hứa hắn dành cho nàng lại bị nàng dễ dàng phá bỏ như vậy, điều đó cũng khiến hắn bực bội bấy lâu.
Kỷ Thanh Dung khóc xong rồi mới muộn màng thấy hơi thẹn thùng, nàng lí nhí đáp: “Chàng bảo ta phải nói thế nào đây? Ta mãi không hoài thai, cả phủ đều nhìn chằm chằm vào, áp lực trên vai ta lớn đến mức chàng không tưởng tượng nổi đâu.”
“A Dung, nàng coi ta là gì?” Lục Quyện nhéo khuôn mặt mịn màng của nàng, nói ra những lời chôn giấu tận đáy lòng bấy lâu: “Ta là phu quân của nàng, gặp chuyện gì ta cũng hy vọng nàng có thể dựa vào ta, tin tưởng ta, nhưng nàng lại chưa từng mở miệng.”
Người của Lục Quyện vẫn bẩm báo từng việc xảy ra hằng ngày ở Ninh Hoa đường cho hắn. Kỷ Thanh Dung gặp khó khăn gì trong phủ hắn đều biết rõ, thậm chí đã chuẩn bị sẵn cách đối ứng giúp nàng. Nhưng nàng lại vô cùng quật cường, chẳng hề nhắc tới với hắn nửa lời.
Kỷ Thanh Dung cũng dần hiểu ra tại sao đôi khi Lục Quyện lại có thái độ thất thường như vậy. Hóa ra là vì nàng không hề than vãn với hắn? Hắn quan tâm đến từng nhất cử nhất động của nàng đến thế sao? Lòng nàng như một hũ mật bị đánh đổ, ngọt ngào khôn tả.
Nhưng nàng vẫn cậy mạnh nói: “Lần đầu tiên chàng nổi giận với ta, giận mãi mới nguôi, ta là sợ nói nhiều sẽ khiến chàng sinh khí, ảnh hưởng đến tình nghĩa phu thê của chúng ta.”
Nghe lời đổ lỗi ngược lại này, Lục Quyện cũng nhớ ra lần đó là vì chuyện gì mà sinh khí.
Lục Vận và Kỷ Thanh Dung nảy sinh tranh chấp vì một chiếc trâm cài. Lục Vận tuổi còn nhỏ nhưng tính tình không nhỏ, lại được Thái phu nhân sủng ái quá mức nên nhất quyết phải đoạt cho bằng được. Nhưng chiếc trâm đó là đồ hồi môn có ý nghĩa đặc biệt đối với Kỷ Thanh Dung nên nàng không muốn đưa. Lục Vận đẩy nàng một cái, còn chạy đến chỗ Lão thái thái mách lẻo, đổi trắng thay đen nói bậy một hồi, khiến Kỷ Thanh Dung bị khiển trách vài câu.
Lục Quyện còn chưa về đến cửa nhà đã có người bẩm báo ngọn nguồn sự việc. Hắn về nhà, trước tiên đến sân của Lục Vận giáo huấn cho muội muội một trận, nói nếu còn bất kính với tẩu tử thì sẽ đưa nàng đến am ni cô tu hành vài năm. Khi trở lại Ninh Hoa đường, Kỷ Thanh Dung vẫn tươi cười nghênh đón hắn, nếu không phải đôi mắt còn sưng đỏ thì thật khiến người ta chẳng nhận ra chút sơ hở nào.
Lục Quyện vốn chuẩn bị đầy những lời an ủi, cuối cùng lại chẳng có đất dụng võ. Thân thiết nhất mà cũng xa cách nhất chính là phu thê. Đó là khi đối phương chưa bao giờ coi mình là người có thể dựa dẫm. Từ đó, Lục Quyện và Kỷ Thanh Dung cứ như thi gan với nhau, hắn nhất định phải đợi nàng chủ động cúi đầu, cứ thế mà giằng co trôi qua ba năm.
“A Dung.”
“Ta hối hận rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)