Kỷ Thanh Ngô nấp sau bức bình phong, đến thở mạnh cũng không dám. Thạch Khê cũng biết dung mạo Ngũ tiểu thư lúc này không tiện ra ngoài gặp người, huống hồ là bái kiến Hoàng đế.
Nàng đáp: “Hồi Thái hậu, Ngũ tiểu thư đang thay quần áo.”
Thạch Khê không nói rõ thay quần áo ở đâu, nên cũng chẳng tính là khi quân phạm thượng. Tầm mắt Võ Túc Đế như có như không lướt qua bức bình phong gỗ nam tơ vàng khảm thơ bát bảo.
Đôi mắt Thái hậu thoáng hiện lên chút thất vọng. Tuy nhiên, nghĩ lại Kỷ Thanh Ngô vốn là một tiểu quả phụ đã từng sinh con, dù có xinh đẹp tính tình tốt đến đâu thì cũng chỉ là một góa phụ trẻ, có lộ diện trước mặt Hoàng đế cũng chẳng để làm gì.
“Đã là như thế, hành động anh dũng này phải được khen thưởng thật tốt.” Thái hậu nỗ lực nói giúp cho cháu gái: “Hoàng thượng, ban thưởng món gì thì thích hợp đây?”
Bà đang muốn xin thưởng cho Ngũ tiểu thư Kỷ gia.
Gương mặt Võ Túc Đế không còn vẻ lạnh lùng như lúc nãy, hắn chậm rãi nói: “Vậy thưởng bình phong đi.”
Sau bức bình phong, Kỷ Thanh Ngô đột ngột ngẩng đầu. Rõ ràng tấm bình phong gỗ nam dày dặn không thể xuyên sáng, nhưng nàng cứ cảm giác như tầm mắt Hoàng đế có thể xuyên thấu qua, nhìn thấu nàng vậy. Hoàng đế nói muốn thưởng bình phong, chẳng lẽ lại là bức nàng đang đứng sau đây sao? Nàng khóc không ra nước mắt, thầm nghĩ lát nữa chẳng lẽ phải xuất hiện trước mặt mọi người trong bộ dạng thảm hại này.
Võ Túc Đế liếc nhìn bức bình phong trong điện rồi nói: “Hôm qua Tân La có tiến cống một bộ đồ chơi nhỏ, chính là bình phong khắc trên quả hạt đào, có đủ bốn cảnh xuân hạ thu đông. Trẫm liền đem bộ bình phong hạt đào này thưởng cho Kỷ Ngũ tiểu thư.”
Thái hậu hài lòng gật đầu. Thật ra thưởng gì không quan trọng, quan trọng là để cả triều đình biết Kỷ gia được Hoàng đế ban thưởng, và vì sao mà được thưởng.
Kỷ Thanh Ngô toát cả mồ hôi hột, may mà không phải bức bình phong trước mặt. Nàng căng thẳng đến mức tai hơi ù đi, tự cảm thấy mới trôi qua chừng một hơi thở, phát hiện bên ngoài không còn tiếng động, chẳng lẽ họ đã đi hết rồi?
Nàng vừa định thả lỏng cơ thể, cử động đôi chân đã đứng đến tê dại, thì bỗng nhiên thấy trước mặt xuất hiện một đôi ủng triều bằng lụa đen, vạt áo bào thêu vân rồng chỉ vàng.
Kỷ Thanh Ngô suýt nữa nghẹn thở, nàng "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống.
“Ta… nô… dân… thần nữ tham kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Nàng cuống quýt thay đổi mấy cách xưng hô mới dùng đúng được từ.
Giọng nàng mang theo tiếng thở dốc vì căng thẳng, âm thanh rất nhỏ, lọt vào tai Võ Túc Đế lại mang theo vẻ kiều mị khiến người ta run rẩy…
Áo ngoài của nữ tử chỉ khoác hờ trên vai, áo trong ướt đẫm dán sát vào cơ thể, lộ rõ cả đường nét của yếm lót, nhìn hình dáng có vẻ là họa tiết "cá chép vờn sen". Tư thế quỳ rạp dưới đất làm phác họa rõ nét vòng eo thon và hông đầy đặn, làn da lại trắng nõn như mọng nước.
Kỷ Thanh Ngô không dám ngẩng đầu. Sống lưng nàng như bị người đứng phía trên nhìn chằm chằm đến mức muốn thủng hai cái lỗ. Ngay khi nàng ngỡ mình sắp bị ánh mắt kia đâm xuyên qua, một giọng nói non nớt vang lên:
“Phụ hoàng, chính là nàng ấy đã cứu nhi thần.”
Nguyên Hành chạy bước nhỏ đến bên cạnh Kỷ Thanh Ngô. Hoàng đế trầm giọng hỏi: “Sao con lại quay lại đây?”
Lúc nãy, Võ Túc Đế đã hạ lệnh cho tất cả mọi người lui khỏi điện. Nguyên Hành ngượng ngùng không dám nói vì không yên tâm về Kỷ Thanh Ngô, liền vụng về lảng sang chuyện khác: “Phụ hoàng, nhi thần có chuyện muốn thỉnh giáo Người, bài học ở Thái Học hôm nay vẫn còn một thiên văn chương nhi thần chưa hiểu lắm.”
Ánh mắt Võ Túc Đế mang theo vẻ mỉa mai. Thái hậu hành động ngày càng không kiêng nể hắn, thậm chí còn đưa cả cô cháu gái ruột vừa mới về nhà, lại còn là một góa phụ trẻ đang thủ tiết cho chồng, đi đường vòng để đưa đến trước mắt hắn. Không trách Hoàng đế nghĩ nhiều, thật sự là trước đây Thái hậu đã bày ra quá nhiều mưu hèn kế bẩn.
Nguyên Hành thấy sắc mặt Phụ hoàng trầm xuống, trong lòng cũng sợ hãi. Nếu là ngày thường, nó nhất định sẽ lanh lợi mà im lặng. Nhưng thấy Kỷ Thanh Ngô bên cạnh còn sợ hãi hơn cả mình, tấm thân nhỏ bé của nó bất giác đứng thẳng hơn, hạ quyết tâm mình phải bảo vệ nàng.
Thế là, Nguyên Hành lấy hết can đảm lên tiếng, gương mặt nhỏ nhắn như ngọc lộ vẻ quyết tâm liều mạng: “Phụ hoàng, nhi thần có lỗi, nguyện ý chịu phạt!”
Võ Túc Đế từ trên cao nhìn xuống, không chút ngạc nhiên: “Có lỗi gì?”
Nguyên Hành nói từng chữ một: “Nhi thần biết không giấu được Phụ hoàng. Nhi thần sớm biết có bẫy, nên đã cố ý dẫm lên rêu xanh để rơi xuống nước. Công phu bơi lội của nhi thần là do Phụ hoàng dạy, nên không lo sẽ gặp nguy hiểm. Làm vậy chỉ là muốn thử xem trong cung có bao nhiêu người có tâm địa bất chính với nhi thần.”
Kỷ Thanh Ngô sững sờ nhìn chằm chằm vào viên gạch xanh dưới đất. Đây là đứa trẻ lớn lên trong hoàng cung sao! Tiểu gia hỏa này vậy mà tính kế tất cả mọi người vào trong! Kẻ định hại nó, Vệ phi, Thái hậu, và cả kẻ thấy việc nghĩa hăng hái làm đáng thương là nàng.
Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước phía sau. Trời xanh chứng giám, nàng chỉ là một con kiến nhỏ đi ngang qua thôi mà.
Kỷ Thanh Ngô cảm thấy sau gáy lạnh toát. Loại bí mật cung đình này có thích hợp để nàng nghe không? Hiển nhiên, Hoàng đế cũng cảm thấy việc này không tiện bàn luận tại thiên điện của cung Từ Ninh, nên vẻ mặt lãnh đạm nhấc chân rời đi.
Nguyên Hành thở phào một hơi, ánh mắt lưu luyến nhìn Kỷ Thanh Ngô một cái, rồi vội vàng bước đôi chân ngắn như củ cải nhỏ đi theo sau Hoàng đế.
Chờ tiếng bước chân hai người xa dần, Kỷ Thanh Ngô mới ngồi dậy, chỉ cảm thấy áo trong càng ướt thêm, lưng đổ không biết bao nhiêu mồ hôi. Nàng còn chưa kịp nhìn thấy mặt rồng mà đã cảm nhận được đầy đủ uy nghi của đế vương. Hoàng cung này thật không phải nơi cho người ở, sau này nàng nhất định phải tránh xa nơi này ra.
Nhân lúc không có ai, Kỷ Thanh Ngô nhanh chóng thay quần áo rồi sang thiên điện khác tìm Kiều thị. Đám nữ quyến Kỷ gia vừa về đến phủ, ban thưởng từ trong cung cũng theo sau mà tới.
Lý Du Tông lệnh cho thái giám thuộc hạ là Tiểu Đông Tử mang đến. Một hộp gấm bằng gỗ lê hoa, mở ra bên trong là bốn quả hạt đào lớn bằng trứng gà. Nhìn mặt trước chỉ là quả hạt đào nhẵn nhụi, nhưng cầm lên xem mặt khác mới thấy cả một bầu trời nghệ thuật, vậy mà lại điêu khắc ra cảnh sắc bốn mùa, bối cảnh vô cùng chân thực tinh tế.
Kỷ Thanh Ngô hành lễ nhận lấy: “Thần nữ đa tạ ân điển của Bệ hạ.”
Xuân Hoa, tỳ nữ bên cạnh Kiều thị, dùng khăn tay che chắn rồi đưa cho tiểu thái giám một túi tiền căng phồng. Tiểu Đông Tử lại giơ tay lùi lại một bước, cười tủm tỉm nói: “Kỷ Ngũ tiểu thư, Hoàng thượng còn có ban thưởng khác nữa.”
Còn ban thưởng khác?
Kỷ Thanh Ngô nhướng mày liễu, thật sự không biết sẽ là thứ gì, nhưng trong tay tiểu thái giám rõ ràng không còn món đồ nào khác.
Tiểu Đông Tử bí mật nói: “Kỷ Ngũ tiểu thư, mời tiến lên một bước. Hoàng thượng nói, khẩu dụ này chỉ cho mình ngươi nghe.”
Chẳng lẽ là nghe xong bí mật hoàng gia nên giờ bị cảnh cáo, trách phạt sao? Đã nói như vậy, Kỷ Thanh Ngô chỉ có thể bước tới, các nữ quyến khác của Kỷ phủ đều biết ý mà lùi lại phía sau.
Tiểu thái giám cẩn thận dùng tay che miệng, nói nhỏ vào tai nàng. Không biết đối phương đã nói gì, mọi người chỉ thấy ánh mắt Kỷ Thanh Ngô dao động dữ dội, giống như mặt nước đang yên ả bỗng chốc nổi lên từng tầng sóng lớn.
Nàng kinh ngạc xác nhận lại: “Công công, Bệ hạ thật sự nói như thế sao?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)