Người nọ nhìn mình bằng ánh mắt sáng ngời, Miên Đường không thể không cảnh giác, nàng chỉ cúi đầu, không nhìn bọn họ.
May mắn không có ai ngăn mình, cho nên Miên Đường dẫn theo thái phi, còn có Bích Thảo Phương Hiết và hai thị vệ thuận lợi rời khỏi nhà tranh, nhường nơi này cho người mới tới giả.
Nếu không có nhà che chở thì đơn giản thôi, mình chui vào rừng.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Không biết tại sao, Miên Đường hợp với cuộc sống màn trời chiếu đất, ngủ hoang ở ngoài. Thị vệ trưởng chặt mấy cành cây dựng tạm mấy túp lều nhỏ để thái phi nghỉ tạm qua đêm. Chỉ là ban đêm sợ người ta phát hiện nên không thể đốt lửa, có chút khổ.
Ngày hôm đó, Miên Đường dẫn theo Bích Thảo đi tìm cành cây để sinh hoạt, nàng muốn khói nhỏ lại chút nên muốn tìm cành khô của cây bạch dương.
Có vẻ như người nọ cũng biết Miên Đường bách phát bách trúng, lập tức rụt cổ nói: “Đại đương gia, ta là Lục Toàn! Ngài đừng bắn, ta bò lên để nói chuyện với ngài…”
Miên Đường cảnh giác nói: “Ngươi đừng lên đây, ở đó đi! Ngươi là ai? Ta không quen ngươi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)