Mối nguy ở Đông Châu ngày càng cấp bách. Ban đầu, chẳng qua chỉ là một đám lưu dân không có cơm ăn nên nổi dậy. Nếu quan địa phương trấn an kịp thời, xử lý thỏa đáng thì đây chỉ là trận loạn nhỏ nhoi.
Hư nát đúng là hư nát, quan địa phương lại là phường tham ô, đến lương thực cứu tế cũng chấm mút. Cho nên bá tánh địa phương vô cùng hả dạ khi tên quan tham ô kia bị lưu dân nổi dậy chém đầu.
Vì thế lưu dân dẫn đầu trận nổi dậy tự mình lên làm vương, tự xưng Lỗ vương, khởi nghĩa vũ trang, hiện giờ đã chiếm cứ ba châu, còn tiếp tục lớn mạnh nữa, chiếm lĩnh Chân Châu, tiến đánh vào kinh thành.
Điều đó khiến cho đại soái Thôi Hành Chu nhớ lại thời gian đấu trí đấu dũng với tặc tử Lục Văn. Nếu là rảnh rỗi không có việc gì làm, rất có thể hắn sẽ suy nghĩ lại, hoặc là bắt sống Lỗ vương, xem coi đó là nhân vật nào.
Có điều bây giờ Hoài Dương vương vội thành hôn nên cũng không quan tâm việc có thể bắt sống tặc tử hay không, vì thế đổi nơi đóng quân và triển khai phòng thủ, mua chuộc gián điệp, yêu cầu mau chóng kết thúc trận chiến.
Tiền tuyến chiến sự căng thẳng, tất nhiên khoảng thời gian gần đây hắn không rảnh quay về Chân Châu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



