Có điều những người khác không biết giữa hai nữ tử trẻ tuổi này có sóng ngầm nổi lên, thái hầu phu nhân mỉm cười nói: “Ngươi là người đưa đồ sứ của Hạ gia?”
Hạ tam chậm rãi cúi đầu nói: “Hồi thái hầu phu nhân, dân nữ là con gái thứ ba của Hạ gia, ngài gọi dân nữ là Hạ Tam là được.”
Đương nhiên Hạ Trân biết chuyện Thôi Hành Chu làm lễ thành hôn, dù sao thì nhà thái hầu phu nhân toàn dùng đồ sứ của nhà nàng ta, lúc nhận đơn, nàng ta nghe nói Hoài Dương vương muốn cưới một vị huyện chủ, lúc ấy thực sự có chút mất mát.
Thái phi mở miệng hỏi nàng ta, đột nhiên nàng ta hỏi thẳng: “Nếu thái phi cần gấp, sao không đặt hàng Ngọc thiêu sứ phường ở trấn Linh Tuyền? Đồ sứ nhà nàng ấy cũng được đáng giá là tinh xảo…”
Hạ Trân nói lời này rõ ràng có ý muốn thử, nếu thái phi nghe xong lời này xoay người nói với Liễu Miên Đường rằng con chuẩn bị cho ta thì chứng minh là thái phi biết thân phận thương nhân của Liễu Miên Đường.
Nếu thái phi không nhận lời, nói lên thái phi cũng không biết Liễu Miên Đường chính là thương nữ. Cũng không biết Liễu Miên Đường dùng cách gì mà lắc người một cái biến thành huyện chủ, đúng là đồ lừa đảo…
Trong lòng Liễu Miên Đường biết là tránh không khỏi, hít sâu một hơi, đang định nói chuyện thì nghe thấy có giọng nói ở ngoài thính đường truyền đến: “Nếu mẫu thân đã dùng quen đồ Hạ gia vậy thì cứ dùng tiếp đi. Nếu không làm được, làm trễ nải thì chẳng xứng với cái danh ngự cống hàng đầu, sau này trong phủ không dùng đồ bên đó là được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

