Trước đây Miên Đường cảm thấy phu quân mình là trích tiên trên trời, không dính khói lửa nhân gian.
Bây giờ cuối cùng thiên tiên cũng rơi xuống đất, ngã nứt một lỗ to, lộ ra một thân đầy tật xấu.
Hôm nay lại phát hiện ra thêm tật xấu ―― cái miệng này của hắn đúng là thiếu đòn mà!
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Đó chẳng nói được lời hay ho, ông ngoại đá hắn bị thương, nếu Thôi Hành Chu truy cứu, ông ngoại không thể không
đuối lý. Có điều hắn cũng thật quá đáng! Cố tình đưa chỗ bị thương qua để chân ông ngoại đạp trúng, sao mà không chảy máu được?
Vết thương ở chân Thôi Hành Chu bị phạm vào, nói thẳng ra là không thể trở về đại doanh ngoài thành, muốn tạm nghỉ ở tiểu viện Miên Đường để dưỡng thương.
Còn nàng thì mặc áo bào rộng, tóc mây vén bên tai, cúi đầu gõ bàn tính. Âm thanh lách cách của con buôn, ở trong viện giống như tiếng trời thăm thẳm, khiến người ta nghe mà nghiện.
Nếu không phải bị vạn tuế thúc giục, Thôi Hành Chu cảm thấy mình có thể ở lại đây non nửa đời, nghĩ vậy, hắn kề sát chỗ Miên Đường ngồi, thuận tay cầm lược chải mái tóc rối bời cho nàng.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Nàng còn đang giận mình, không muốn ngủ cùng phòng với mình.
Thôi Hành Chu không phải là người háo sắc, mặc dù lúc nào cũng có ý nghĩ muốn nấu cháo với nàng, nhưng hiện giờ còn chưa ninh nhừ cơm, đành phải tự giữ mình không làm nàng giận nữa.
Có điều vào lúc sáng sớm, hắn không nhịn được sang phòng nàng quậy phá, khiến cho nàng chưa chải đầu đã vội xách váy xuống giường, tức giận ngồi ở bên bàn sổ sách.
Không chải tóc sao được? Thôi Hành Chu giúp nàng chải tóc lại, may mà khi nàng rời giường cơn giận tiêu tan đi không ít, ngoan ngoãn để hắn chải.
Miên Đường biết cái vị ở trên trời rơi xuống này vô lại khỏi nói, có đuổi hắn cũng không đi, để mặc cho hắn chải đầu, còn mình thì tiếp tục xem sổ sách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)