Lý đại nhân không ở sảnh ngoài, mà đứng ngoài cửa Lục phủ kiểm kê hàng hóa, một người trung niên vóc dáng gầy gò nhỏ nhắn, quan phục trên người rộng thùng thình, đang dùng ngón tay đếm danh mục sính lễ phủ Tuy vương đưa tới, xem xem có thiếu gì không.
Hôm nay Lục Võ đón tiếp quá nhiều quý nhân, có chút mệt mỏi, giờ phải nói chuyện với vị quan mới nhậm chức này, có cảm giác không tiếp tục nổi.
Lý Quang Tài thấy Lục Võ ra, vội vàng nâng vạt áo quan bào bước lên nghênh đón: “Lục lão gia, ta là huyện thừa tân nhiệm Lý Quang Tài.”
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Lục Võ chắp tay nói: “Không biết huyện thừa đại nhân tới đây làm gì?”
Lý Quang Tài mang theo bên người một quyển luật pháp hôn tịch của Đại Yến, sau khi lấy ra từ tay áo, y lật ào ào mấy trang rồi chỉ chỉ một đoạn trong đó nói: “Luật pháp Đại Yến viết rất rõ ràng. Sau khi hai bên ký hôn thư mới được tặng sính lễ, đó gọi là thư trước lễ sau. Có điều ta vừa mới hỏi Nhị gia nhà ngài xong. Tuy vương chưa ký hôn thư với nhà ngài mà lại đưa sính lễ đến trước, này không hợp pháp! Ta thân là quan trên chỗ này, bụng làm dạ chịu, cần phải sửa cho đúng luật. Vậy nên nhà ngài mang trả năm xe sính lễ này trước đi, sau khi ký hôn thư mới được nhận.”
Lục Mộ vẫn luôn đi cùng vị huyện thái gia này. Ban đầu gã thấy Lý đại nhân dẫn theo sai dịch, cưỡi một con lừa con dừng ở trước phủ, vốn tưởng rằng đại nhân đây là tới xem kịch.
Cho nên Lục Mộ không kiềm được tâm tình kích động thấy người sang bắt quàng làm họ, kể hết chuyện nạp lễ của Tuy vương cho Lý đại nhân nghe.
Ai ngờ Lý đại nhân, tân quan tiền nhiệm dẫn lửa đốt mất nhân duyên tốt của cháu gái mình.
Lục Võ cảm thấy vị huyện thừa tân nhiệm này quản… Kỹ quá! Có lẽ là nghe nói trước cửa Lục gia có vở kịch lớn nên đến đây xem kịch, không hổ là quan phụ mẫu, hội tụ luật pháp tinh thâm của Đại Yến, thế mà phát hiện ra sơ suất này!
Lục Võ nghe xong cảm thấy lòng nhẹ nhõm, vui vẻ nói: “Đại nhân nói cực kỳ đúng, quả thật là không hợp lễ pháp… Có điều Tuy vương ở đâu, lão hủ không biết…”
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Lý Quang Tài khoát tay, tỏ vẻ điều này không quan trọng: “Nếu ngài đồng ý trả sính lễ, việc tiếp theo cứ giao cho bản quan. Lão gia tử ngài về nghỉ ngơi trước đi.”
Nói xong, Lý Quang Tài bảo sai dịch đánh năm chiếc xe ngựa trở sính lễ ra khỏi ngõ nhỏ.
“Lý đại nhân xin dừng bước!” Lúc Lý Quang Tài định đi, có người ở phía sau kêu y.
Y quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một cô nương xinh đẹp diễm lệ đứng trước ở trước cửa phủ. Cuộc đời này Lý Quang Tài chưa từng gặp đại cô nương nào đẹp thế này, trực giác đoán hẳn vị này chính là người Tuy vương quyết nạp không muốn thua kém người khác - Liễu Miên Đường.
Lý Quang Tài khoát tay nói: “Tiểu thư không cần đa lễ, ta với… Thôi Cửu năm đó cùng khoa khảo, đáng tiếc hắn bị thánh thượng rút bài thi, không có duyên với kỳ thi đình, khó khăn lắm ta mới đạt được Thám Hoa. Tính ra, miễn cưỡng có ân thi cùng năm. Cho nên việc hắn ủy thác ta phải làm ổn thỏa mới được.”
Trước đây Miên Đường đã nghe Lý ma ma nói Lý Quang Tài là người Hoài Dương vương xếp đến, có điều nàng không ngờ Huyện thừa nho nhỏ này lại xuất thân từ Thám Hoa thi đình. Hơn nữa thoạt nhìn, giao tình của Lý đại nhân và Hoài Dương vương không cạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


