- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Mẹ chồng nàng ta là phu nhân Khánh quốc công An thị, tính tình nghiêm khắc. Lúc trước, nàng ta vất vả lắm mới mang thai Cẩm Nhi mà chẳng được đối xử tốt chút nào, giờ nhớ lại, cảm thấy trong lòng buồn không chịu nổi.
Bây giờ mình lại có thai, phủ An quốc công vừa mới dời vào kinh, trong nhà ngoài phủ chỉ có mình tức phụ nàng ta bận rộn lo liệu, đến lúc đó nàng ta ăn có tiêu không vẫn chưa biết được.
Tất nhiên là Thôi Phù sẽ không kể với Liễu Miên Đường những chuyện đó. Đệ muội này của nàng ta đúng là có phúc, chỉ là ăn chén tổ yến vụn thôi mà mẫu thân đã đau lòng đến vậy. Nếu gặp người mẹ chồng như An thị, e là người liễu yếu đào tơ như Liễu Miên Đường phải chịu giày vò rồi.
Cho nên nghe Miên Đường hỏi, Thôi Phù mất kiên nhẫn nói: “Nôn như thế này làm sao không khó chịu? Không biết y thuật của muội có chính xác không nữa, đợi lên bờ tìm lang trung tới bắt mạch đi…”
Thôi Phù định cố chịu thêm mấy ngày, cố chịu đến khi thuyền tới kinh thành là được.
Ai ngờ sau một đêm thuyền cập bến, Hoài Dương vương lại tìm mấy chiếc xe ngựa tới, chuẩn bị chuyển sang đi đường bộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



