Thôi Phù thấy Miên Đường không có ý hơn thua, không khỏi thở phào một hơi, nói: “Nếu việc này giao hết cho ta làm chủ, muội và mẫu thân không cần lo nữa. Có điều mẫu thân nhớ kỹ, nếu Liêm di mẫu tới tìm mẫu thân lằng nhằng thì đừng có mà mềm lòng làm mất quy củ, lão Ngũ chỉ là thứ tử, cho dù y được mẫu thân hậu đãi nhưng đích thứ khác biệt, đừng để lão Ngũ phá hỏng quy củ của vương phủ.”
Thái phi biết nữ nhi mình ghét nhất việc Liêm Sở thị làm tiền, có điều nói mình như thế ở trước mặt Miên Đường thì quá không chừa mặt mũi cho mình, không khỏi trừng mắt liếc Thôi Phù.
Thôi Phù rất thích lời này, nàng ta đã tính toán cả rồi, quyết không để Liêm gia đòi hỏi trên trời.
Mấy thứ Liêm gia đòi kỳ thật không khác danh sách sính lễ lúc trước Thôi Hành Chu chuẩn bị cưới Liêm Bình Lan mấy. Có điều nhà hắn không ngờ Liêm Bình Lan vẫn gả đến phủ Hoài Dương vương đó sao?
Vì thế sau khi uống trà, Thôi Phù sai quản sự viết danh sách lại gửi đi.
Thôi Phù đi rồi, thái phi nhìn Miên Đường nói: “Tự nhiên con sai sử Phù nha đầu, bắt nó làm chim đầu đàn!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



