(*) Lâm Phẩm Như: nữ chính trong phim "Sự quyến rũ của người vợ" (bản Hàn Quốc): bị gia đình chồng đối xử tệ bạc, bị chồng và bạn thân ngoại tình phản bội, cô bị rơi xuống biển, sảy thai. May mắn sống sót, cô thay da đổi thịt quay về báo thù chồng, bạn thân và nhà chồng.
Mẹ của Hồng Thế Hiền: mẹ chồng của Lâm Phẩm Như, một người đàn bà đanh đá đối xử tệ bạc với con dâu.
Thái Quát người thật không có tinh thần như trên ảnh chụp.
Thư Dao sợ run một cái rồi tự giới thiệu: "Xin chào, tôi là Thư Dao."
Mắt Thái Quát lóe lên, chị ta lớn tiếng gọi người tới đổi trà, cố ý chỉ đích danh "lấy trà từ phòng chị ta đến", rồi niềm nở hỏi han làm da đầu Thư Dao run lên.
Vậy nên sau khi rót trà, Thư Dao cũng không dám đụng đến, vô cùng nghi ngờ Thái Quát đã thả gì đó vào bên trong.
Luật sư Thư Dao vừa đưa ra chuyện thanh lý hợp đồng lại bị Thái Quát nhẹ nhàng bâng quơ bỏ qua: "Chuyện này không vội."
Thư Dao giương mắt nhìn chị ta.
Thái Quát hưởng thụ sắc đẹp trước mắt, cuối cùng cũng nói ra mục đích của mình; "Cô Thư này, em thật sự không nghĩ đến việc kí hợp đồng tiếp ư? Chúng ta có thể xác định điều khoản của hợp đồng tiếp theo một lần nữa mà."
"Cảm ơn, tôi không muốn."
Thái Quát dẫn dụ từng bước: "Nếu em kí tiếp, chị cam đoan chỉ trong vòng hai năm em sẽ trở thành người nổi tiếng hàng đầu internet. Đến lúc đó em hoàn toàn có thể không cố chấp những sự hạn chế gặp phải vào lúc này, em có thể chọn gia nhập nhóm nhạc nữ hoặc diễn phim, đảm bảo chỉ một lần là em nổi tiếng. Đến lúc đó vạn người sẽ chú ý tới em, tốt biết bao nhỉ."
Thư Dao hoảng hồn: "...Đáng sợ quá."
Chỉ nghe Thái Quát miêu tả, cô cũng đã cảm nhận được cảm giác tuyệt vọng kh ủng bố đó.
Cứ mỗi khi ra khỏi cửa, Thư Dao chỉ muốn cảm giác tồn tại của mình rớt xuống thấp nhất, nếu người qua đường chăm chú nhìn cô một lúc lâu, cả người cô sẽ thấy khó chịu, thậm chí còn đổi cả dáng đi, sải bước đi qua nhanh hơn.
Thái Quát không để ý tới đám người Ngải Lam, giờ toàn bộ sự chú ý của chị ta đều dồn về Thư Dao.
Đầu óc quay cuồng nghĩ cách giữ lại cái cây rụng tiền mà mắt thường cũng có thấy được.
Bất kể cách thức.
Chị ta quan sát Thư Dao, càng ngắm càng kích động, liên tiếp ném mồi nhử: "Ngẫm lại xem, đến lúc đó trên đường em đi, trong mười người thì đã có chín người biết mặt em --"
Đó là địa ngục đau khổ biết mấy.
Da đầu Thư Dao run lên: "Tôi muốn thanh lý hợp đồng."
Thái Quát sửng sốt một lúc lâu, nhìn Thư Dao bằng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi, nghi ngờ mình đã nghe nhầm: "Gì cơ?"
"Thanh lý hợp đồng đi," Thư Dao lòng còn sợ hãi, "Nhanh lên."
Thái Quát không ngờ cô kiên quyết như thế, biểu cảm cứng đờ ra, rồi chậm rãi nói: "Chị muốn bản nhạc, em còn chưa --"
Thư Dao chỉ vào di động: "Vừa gửi cho chị rồi."
Thái Quát nhìn luật sư ngồi bên cạnh, nói: "Lần trước tôi gửi cho cô cuộc thi tự sáng tác nhạc, cô còn chưa quay video dự thi."
Giọng chị ta đã không còn sự thân thiện vừa rồi: "Khi nào cô ghi hình video xong thì lúc đó tôi sẽ ký biên bản thanh lý hợp đồng với cô. Đừng quên, trên hợp đồng giấy trắng mực đen rõ ràng, tôi cung cấp tài nguyên tuyên truyền và nền tảng cho cô, cô phải phối hợp với sự sắp xếp tuyên truyền và công việc tôi giao. Cô không gửi video thì tôi có quyền kiện cô vi phạm hợp đồng."
Thư Dao nhẩm tính thời gian trong lòng.
Ngải Lam nói: "Thời gian ngắn quá rồi đấy."
Thái Quát nở nụ cười, thương hại nhìn đám học sinh: "Ngắn cái gì? Cô tùy tiện gẩy mấy cái, miễn sao đủ thời gian là được. Thế nào? Cô còn định sáng tác ra bài gì vang danh thế giới à?"
Thư Dao hời hợt: "Được."
Ngải Lam nghe một hồi mà như lạc trong sương mù.
"Bản hợp đồng đó tôi cũng đã xem qua rồi, quyền lợi và nghĩa vụ liên quan còn nhiều hơn bình thường..."
Tần Dương cũng nghe không hiểu.
Luật sư chuyển sang cách kiến giải đơn giản, rõ ràng và tập trung vào phần quan trong: "Có thể nói thế này, trong hợp đồng tồn tại rất nhiều điều khoản ngang ngược, nhưng những điều khoản ngang ngược đó lại nằm trong kẽ hở của pháp luật, vẫn trong phạm vi cho phép."
"Nhưng đừng lo," Luật sư bổ sung thêm, "Chờ năm ngày nữa là hết hạn hợp đồng, nếu bọn họ vẫn không chịu thanh lý thì cô Thư có thể khởi tố công ty họ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
