Từ mấy năm trước đã vượt qua sóng gió, tài sản bước sang trang mới. Nhưng Thư Thế Minh và Quý Nam Thu đều là người đơn giản tiết kiệm, nhà ở hiện giờ vẫn ở căn đã mua từ trước.
Giờ xem ra, vị trí không được tính là đẹp, nhưng được môi trường đẹp đẽ và tĩnh mịch hơn cả.
Phòng của Thư Dao ở trên tầng hai, bên ngoài có một gốc cây bào đồng non.
Đợi đến tháng tư và tháng năm, hoa sẽ nở rộ.
Chỉ cần mở cửa sổ rồi đưa tay ra là có thể chạm đến cả chùm hoa bào đồng.
Di động lại đổ chuông nhắc nhở.
Tin nhắn của Thái Quát hết cái này đến cái khác gửi đến, giục cô giao bản nhạc --
Vào kỳ trước, bản đàn tranh do Thư Dao tự biên vô cùng được hoan nghênh.
Thái Quát muốn cô chỉnh sửa lại rồi lấy bản nhạc đã được sửa xong.
Thư Dao nhìn chằm chằm tin nhắn trong khung chat, gõ chữ: "Sao đột nhiên lại yêu cầu nộp bản nhạc?"
Thái Quát: "Fan muốn xem."
Sau năm phút, rốt cuộc Thái Quát đã nhận được tin nhắn từ Thư Dao.
Thư Dao: "Ngày mai gửi chị."
Thư Dao trả lời rồi lại bỏ qua tin nhắn của Thái Quát.
Mặc dù cô sỏi đời ít, nhưng dù sao cũng đã ăn trái đắng một lần, bây giờ cô càng cẩn thận trong những chuyện thế này.
Bắt đầu từ nửa năm trước, Thư Dao đã bắt đầu tìm luật sư tư vấn, từng bước thu thập chứng cứ.
Cô quyết sẽ không may áo cưới miễn phí cho Thái Quát.
-
Có lẽ bị ảnh hưởng từ lời nói lúc tối của Thư Minh Quân, đêm nay, Thư Dao mơ thấy một giấc mơ kì lạ.
Mỗi một chi tiết trong mơ đều chân thật lạ thường.
Cô mơ thấy mình mặc một bộ ngủ rộng màu trắng, đeo một chiếc lắc vàng tinh tế trên chân, vòng cổ có một chiếc chuông rũ xuống, trông như một trái anh đào nhỏ, ngồi xổm trên cái thảm trải dài dưới sàn, vui vẻ xếp hình bộ lego đu quay ngựa gỗ.
Màu nền của bộ lego đu quay ngựa gỗ chỉ có màu trắng, nhưng ở lề lại đỏ như máu, cô dè dặt lắp ráp. Đột nhiên, không biết tại sao, cả bộ đu quay ngựa gỗ bất thình lình rơi ra, mảnh ghép lớn lớn nhỏ nhỏ vung vãi khắp nơi.
Thư Dao ra sức nhặt lên, nhưng mảnh ghép nhiều quá, cô hoàn toàn không nhặt hết được, có cái nhặt được còn trốn thoát qua kẽ tay.
Lòng đang cuống cuồng thì trong tầm mắt xuất hiện chân một người đàn ông, quần âu màu xám lạnh, rồi người đó quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Bàn tay lớn duỗi ra, nhặt mảnh ghép mà cô vô ý đánh rơi xuống thảm trải sàn, đưa cho cô.
Giọng người đàn ông rất đỗi dịu dàng; "Tiểu Anh Đào, chơi đã chưa?"
...
Khi Thư Dao bị đồng hồ báo thức đánh thức, trong đầu chỉ có một cảm xúc.
Giá mà dậy muộn một chút thì tốt biết mấy!
Sao không thấy mặt anh chàng đó chứ a a a!
Cô nhắm mắt lại, lấy chăn che kín đầu, muốn ngủ lại lần nữa, để xem có thể mơ nốt giấc mơ vừa nãy không, đáng tiếc làm thế nào cũng không ngủ được. Sau khi thất bại trong việc nhập mộng, cô chỉ đành mặc quần áo rửa mặt, chuẩn bị về trường lên lớp.
Thư Thiển Thiển không có nhà.
Tối hôm qua cô ta làm ầm ĩ với Hà Dật xong thì bỏ đi luôn.
Chương trình học nửa học kỳ của năm tư đại học gần như không có gì, nhưng Thư Dao thi trượt toán cao cấp, nên bắt buộc phải học lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



