Cuối cùng thông qua toàn bộ khảo nghiệm không phải Vô Hình Tông đại đệ tử Tiết Ngân, mà là Thiên Phong Quốc Phỉ Thuý Cốc đại đệ tử, Phỉ Thuý công tử Trang Phỉ, hắn luôn giữ vị trí số một trong giới thanh niên Thiên Phong Quốc, chưa từng có ý muốn nhường cho ai, lần này cũng không phải ngoại lệ.
Thông đạo dẫn tới một căn phòng rồi lại một căn phòng khác, cấu tạo phức tạp, rất khó tính toán, có lúc có cầu thang dẫn lên tầng hoặc xuống tầng, khiến người ta không sao nhớ nổi.
May mà ở mỗi căn phòng đều có một quang môn, có thể truyền tống ra ngoài bất cứ lúc nào, nếu không sau khi lấy bảo vật, muốn ra ngoài chỉ có thể dựa vào Thiên Mộng chiến điện chủ động truyền tống, tự mình tìm lối ra là điều không thể.
Vào một căn phòng, sau đó đi ra, cứ thế tuần hoàn...
Ong!
Không biết qua bao lâu, bên dưới truyền đến một trận dao động.
Trận dao động này đến quá đột ngột, giống như nhắc nhở mọi người nó đang ở đó.
- Là món bảo vật thứ nhất?
- Bí tịch?
Tâm thần Diệp Trần hơi động, hắn bây giờ vừa hay thiếu một bộ địa cấp công pháp, không biết cuốn bí tịch này là loại gì?
Tiến lên trước mấy bước, Diệp Trần tâm sinh cảnh giác, vội vàng lùi sang bên phải.
Xích!
Mặt đất vô thanh vô tức xuất hiện một chiếc quang gai bạch sắc dài hơn hai mét, quang gai tốc độ cực nhanh, tiếng phá không sắc bén, nếu như không phải Diệp Trần cảm tri nhạy bén, nói không chừng đã bị nó đâm xuyên, trực tiếp bị truyền tống ra khỏi Thiên Mộng chiến điện.
Đứng im chỗ cũ, Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên không trung, thầm nghĩ: Mặt đất có cơ quan, vậy thì bay qua không trung, tốt nhất không nên lỗ mãng, Thiên Mộng chiến điện thần bí khó đoán, sao có thể để lộ quá nhiều sơ hở, chắc chắn trên không trung còn có cơ quan nguy hiểm hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


