Keng!
Cắm thiết thương xuống đất, Diệp Trần rút Vân ẩn kiếm,
- Một kiếm giết chết ngươi.
- Haizzz, người muốn chết sao lại nhiều như vậy, yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi trực tiếp chết luôn đâu, ta sẽ chặt hết tay chân, treo ngươi lên cây.
Miệng nói lời đáng sợ, Khâu Hằng chân phải điểm nhẹ lên tảng đá, bụp, tảng đá vỡ tan, còn người thì đã lăng không lao về phía Diệp Trần. Người đang ở trên đường, thoái kình sắc bén đã chặt gãy mấy cây đại thụ gần Diệp Trần, vết đứt mịn như gương, tựa hồ như được ai đó cẩn thận chà xát, so với hắn, Thạch Phá Thiên còn thua xa, không cùng một tầng thứ, Khâu Hằng này, mạnh đến không thể tưởng tượng.
- Một kiếm!
Diệp Trần không có bất cứ phản ứng gì, khẽ lắc đầu, một kiếm tùy ý chém ra.
Nhưng điều này chẳng liên quan gì đến Diệp Trần, hắn chỉ phụ trách giết người mà thôi.
Kiếm dứt bên hông, tay xích thiết thương, Diệp Trần điểm nhẹ lên mặt đất, lướt lên vòm cây như một làn khói mỏng, lóe lên một cái, biến mất vô ảnh.
Xèo xèo xèo xèo...
Diệp Trần vừa mới đi, từ trong đầm xuất hiện một đám bọ lúc nhúc, nuốt chửng thân thể và đầu lâu Khâu Hằng, đến một mẩu xương cũng không còn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


