Nội môn thập đại đệ tử là nhóm tinh anh nhất trong đệ tử nội môn, mỗi người đều là tập thiên phú, ngộ tính và ý chí hợp thành một thể thiên chi ngạo tử, có thể họ vẫn chưa bằng đệ tử hạch tâm, nhưng chỉ cần cho họ thời gian, ai biết có thể đi đến đâu, cho nên đối với tông môn mà nói, nội môn thập đại đệ tử và đệ tử hạch tâm quan trọng như nhau, sẽ không vì chênh lệch thực lực nhất thời mà bị xem nhẹ.
Diệp Trần lắc lắc đầu cười nói:
- Ngươi từ lúc nào không có chí khí như vậy, không phải nội môn thập đại đệ tử sao? Ta nghe nói mỗi năm đều có mấy người bị đào thải, xuất hiện gương mặt mới.
Ngô Tông Minh há hốc mồm, nói không ra lời, cảm thấy bản thân đúng là có chút không chí khí thật, lúc trước khi Diệp Trần vẫn là Luyện Khí Cảnh tầng thứ ssu, đã dám đối chiến cùng Luyện Khí Cảnh tầng thứ mười đỉnh phong Trương Hạo Nhiên, bây giờ hắn là Ngưng Chân Cảnh trung kì, sao không thể thay thế người khác, trở thành một trong nội môn thập đại đệ tử mới, không nói người khác, bản thân không lẽ chưa từng có suy nghĩ ấy sao? Chưa hẳn!
- Ngươi nói không sai, trước kia ta là đệ tử ngoại môn đệ nhất, không cảm thấy áp lực quá lớn, nhưng sau khi trở thành đệ tử nội môn, xung quanh toàn là tinh anh trong tinh anh, với thiên phú và thực lực của ta, căn bản không là gì, cho nên mới ẩn tàng suy nghĩ thực sự của mình, dự định từng bước đi lên, không cần quá kích tiến, bây giờ ngươi nói vậy, ta mới hiểu tại sao ta khoảng cách giữa ta và Trương Hạo Nhiên lại có xu thế mở rộng, bởi vì ta mất đi tinh thần dũng mãnh tịnh tiến, bắt đầu biến thành một thành viên đệ tử nội môn bình thường.
Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, Ngô Tông Minh nếu như không ở cùng Diệp Trần, có lẽ hắn đã không ngộ ra những điều này, nhưng nhìn Diệp Trần biến hóa từng ngày, cảm thấy thành công của đối phương không phải ngẫu nhiên, đáng để suy ngẫm.
Niềm vui uống Quy Chân Đan tấn thăng thành thành Ngưng Chân Cảnh trùng kì tu vi biến mất, Ngô Tông Minh thở dài:
- Giờ thì ta tỉnh ra rồi! Cứ tưởng dựa vào Quy Chân Đan là có thể kéo gần khoảng cách giữa chúng ta, bây giờ nhìn lại, khoảng cách ngược lại càng ngày càng xa, chí ít trên đấu chí không bằng ngươi.
Diệp Trần mở cửa nhà mời đối phương vào, vừa đi vừa nói:
- Kì thực thiên phú giống như một tảng đá đệm, có thể giúp cho khởi điểm của ngươi cao hơn người khác, nhưng muốn liên tục tiến bộ, chỉ dựa vào thiên phú thì không ổn, cần phải lĩnh ngộ đạo và đi con đường của chính mình.
Ngô Tông Minh cười khổ một tiếng,
Diệp Trần hỏi.
Ngô Tông Minh vỗ vỗ đầu,
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
