"Uyển Nhi." Đoan Mộc đế vừa mở lời, hoàng hậu đã lắc đầu, bà ấy hiểu và cũng không muốn người đàn ông trước mặt cứ mãi cúi đầu, chỉ là bà ấy cần thời gian để chấp nhận chuyện này.
Đoan Mộc đế cau mày, cả đời này, hoàng hậu luôn là người phụ nữ ông ta yêu thương nhường nhịn mình. Vì ông ta mà hoàng hậu đã phải từ bỏ thế giới rộng lớn bên ngoài, nguyện ý vất vả sinh con đẻ cái, miễn cưỡng chấp nhận việc trượng phu của mình chạm vào người phụ nữ khác.
Vị hoàng hậu này, là một trong hai mỹ nhân của triều Đoan Mộc, là người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ, nhưng cuộc sống của bà ấy nào có bằng bạn thâm giao của bà ấy, Hãn Hải vương phi tiêu dao tự tại.
Đoan Mộc đế nhẹ nhàng ôm hoàng hậu vào lòng nói: "Uyển Nhi, vừa rồi Cảnh Nhi nói muốn đến vườn thượng uyển, nàng thấy thế nào?"
Hoàng hậu cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng nghe Đoan Mộc đế hỏi vậy, bà ấy cũng nhận ra ẩn ý trong đó. Bây giờ ai ai cũng biết quý phi mang thai, nhưng lại ít ai biết bà ấy cũng đang mang thai.
"Chàng muốn làm gì?"
"Ta vốn định sắp xếp cho ả ta một “tai nạn”, nhưng lại sợ thừa tướng liều chết cá cược."
Đoan Mộc đế thật sự sợ không bảo vệ được hoàng hậu và hài tử trong bụng. Ai cũng biết trong cung có người của thừa tướng, không phải ông ta không muốn diệt trừ hậu duệ của Lý gia, chỉ là sau khi thanh lý đứa trẻ kia, ai có thể đảm bảo cung nhân mới không phải người của thừa tướng?
Hơn nữa, hiện tại cũng không phải thời điểm thích hợp để thanh lý, phải biết rằng dù là tai mắt của ông ta, nhưng rất có thể cũng là gián điệp của kẻ thù.
Hoàng hậu hiển nhiên cũng hiểu điều này, đến bây giờ bọn họ vẫn chưa công bố tin bà ấy mang thai ra ngoài, chẳng phải là vì lo lắng thừa tướng giở trò xấu sao? Nghĩ đến đứa hài tử trưởng đích xuất của bọn họ, phòng ngừa đủ kiểu, cuối cùng vẫn không giữ được.
Trưởng tử đích xuất là nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai trong lòng hoàng hậu và Đoan Mộc đế, bọn họ thậm chí còn chưa được gặp mặt đã vĩnh viễn mất đi hài tử. Đứa bé hiện tại trong bụng hoàng hậu cũng là hoàng tử, nếu Lý thừa tướng biết được chắc chắn sẽ không bỏ qua.
"Nàng hãy dẫn Cảnh Nhi đi cùng, như vậy ta cũng yên tâm hơn. Đến lúc đó, ta sẽ sắp xếp ảnh vệ cho các người, ngoài sáng là Tiêu gia quân, trong tối là ảnh vệ, có thể đảm bảo an toàn cho nàng và các con." Ngoài Tiêu gia, Đoan Mộc đế không tin tưởng ai cả, kể cả hoàng thân quốc thích cũng vậy.
Hoàng hậu lắc đầu, tuy bà ấy hiểu nỗi lo lắng của ông ta, nhưng bà ấy cũng lo lắng cho ông ta không ít.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)