Chuyện Trịnh Bảo Châu mang thai, chẳng mấy mà phụ huynh hai nhà cũng biết. Các bố mẹ sôi nổi tới thăm, dặn dò mấy trăm lần những việc cần chú ý, Tô Minh Hỉ còn hận không thể dọn tới đây, tự mình chăm sóc Trịnh Bảo Châu.
“Em cũng đừng xen vào làm gì, vợ chồng chúng nó sẽ tự chú ý.” Bố Trịnh nghe vợ nói muốn dọn đến Kim Ngọc Mãn Đường, vội vàng cản bà, “Bảo Châu với Tiểu Khúc đều học đại học rồi, Tiểu Khúc còn là tiến sĩ, người ta biết nên chăm sóc thế nào.”
Tô Minh Hỉ bất mãn trừng ông một cái: “Ừ, Tiểu Khúc là tiến sĩ, nhưng nó đâu phải tiến sĩ khoa sản nhi. Các cụ nói rất đúng, thuật nghiệp có chuyên công, này không phải lĩnh vực chuyên nghiệp của nó, nó hiểu biết bằng tôi chắc?”
“Mẹ, mẹ, không cần thật mà.” Trịnh Bảo Châu cũng sợ bà thật sự dọn tới đây, vỗ mu bàn tay trấn an bà, “Con đã là người lớn rồi, con sẽ chăm sóc bản thân, nếu mẹ tới đây, thì bố phải làm sao? Con thấy so với con, bố cần mẹ chăm hơn đó.”
“Mẹ, con đã nói với giáo sư La rồi, trước khi Bảo Châu sinh, con sẽ dành nhiều thời gian ở nhà hơn.” Lượng công việc trong tay Khúc Trực bây giờ vốn không quá nhiều, nếu thật sự quá nhiều việc không lo hết, Tề Thịnh sẽ giúp anh gánh một phần.
“Mấy đứa nói vậy mẹ cũng không yên tâm, con bé Bảo Châu này bình thường đã hay loi nha loi nhoi……”
“Con loi nha loi nhoi khi nào?” Trịnh Bảo Châu không phục vặn lại.
Tô Minh Hỉ cười khẩy: “Tính tình của con mẹ không biết chắc? Quái, mẹ lại lại đây để chăm mày, có ăn thịt mày đâu, sao mấy đứa cứ phản đối vậy làm gì?”
Bố Trịnh nói nhỏ bên tai bà: “Vợ chồng trẻ người ta âu yếm, em nói em đột nhiên cắ.m vào có thích hợp không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


