Trịnh Bảo Châu vẫn rất thích đoàn phim của Cao Bác Vân, bởi vì chỉ cần không quay cảnh đêm, thông thường anh đều sẽ kết thúc công việc vào 7 giờ đúng —— tình huống tăng ca như ngày hôm qua rất ít xuất hiện.
Hôm nay quay chụp tiến hành rất thuận lợi, Trịnh Bảo Châu ‘tan ca’ đúng 7 giờ tối. Sau khi kết thúc công việc cô liền cùng trợ lý ra sân bay đón máy bay.
Khúc Trực hôm nay tăng ca đến gần 9 giờ mới rời công ty, càng gần ngày nghiệm thu hạng mục, phòng thí nghiệm lại càng bận rộn. Trịnh Bảo Châu đi nơi khác đóng phim rồi, Khúc Trực liền dọn về khách sạn, ở đó gần công ty, mỗi ngày có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian đi đường.
Khách sạn dạo này đã không còn ai tới canh, nhưng Khúc Trực ra vào vẫn mang khẩu trang —— trước khi đi, Trịnh Bảo Châu để lại riêng cho anh hai túi to.
Trở lại phòng, Khúc Trực tắm rửa, rồi pha một ly cà phê ngồi vào bàn tiếp tục công tác. Không biết qua bao lâu, di động trên bàn rung lên, Khúc Trực nghiêng đầu nhìn thoáng qua, là mẹ anh gọi videocall tới.
“Alo, mẹ, chuyện gì?” Khúc Trực nhận cuộc gọi, khuôn mặt của mẹ anh liền xuất hiện trên màn hình. Mẹ Khúc Trực cười gọi anh một tiếng, ở bên kia nhìn nhìn: “Đã trễ thế này còn làm việc à?”
“Vâng, gần đây tương đối bận.”
“Mẹ nghe giáo sư La nói, người máy hỗ trợ người mù của con đã tiến vào giai đoạn thí nghiệm cuối cùng……” Mẹ Khúc Trực mới nói đến đó, đã bị bố Khúc Trực cắt ngang.
“Sao vừa nói hai câu lại bàn chuyện công việc rồi? Bà đúng là cuồng công việc.” Kèm với thanh âm, mặt bố Khúc Trực cũng chen vào màn hình, “Khúc Trực à, hôm nay bố mẹ gọi điện cho con, không phải để nói chuyện công việc.”
“Đúng đúng.” Mẹ Khúc Trực lúc này mới phụ họa hai tiếng, nhìn Khúc Trực trên màn hình nói, “Ngày mai là sinh nhật con còn gì, cũng sắp 12 giờ, bố mẹ liền gọi điện trước, chúc con sinh nhật vui vẻ.”
Khúc Trực đêm hôm nghe được lời chúc mừng sinh nhật, trên mặt cũng không có quá nhiều phản ứng: “Cảm ơn, nhưng con không còn là trẻ con nữa, đã không ăn sinh nhật từ lâu rồi.”
“Ha.” Khúc Trực cười lạnh một tiếng, “Cảm ơn bố mẹ gọi điện lại đây, nhưng đã trễ rồi, bố mẹ vẫn nên ngủ sớm đi.”
Khúc Trực ra vẻ “người trưởng thành không cần ăn sinh nhật”, mẹ Khúc Trực cười một tiếng, bảo anh: “Rồi rồi, anh cao lãnh, anh không ăn sinh nhật. Nhưng mẹ với bố con vẫn chuẩn bị quà sinh nhật cho con, bố mẹ gửi rồi, chắc ngày mai là con nhận được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


