“Nhìn anh cười khờ gì thế?” Khúc Trực rửa mặt ra, liền thấy Trịnh Bảo Châu ngồi trên giường nhìn mình ngây ngô cười, không nhịn được cũng cong môi theo.
Trịnh Bảo Châu cười tủm tỉm nói: “Nhìn body ngon lành của anh.”
“À.” Khúc Trực thản nhiên lên tiếng, “Thảo nào nước miếng sắp nhỏ ra rồi.”
Khúc Trực giơ tay xoa đầu cô, bảo cô: “Vậy anh gọi bữa sáng cho em.”
“Vâng.” Trịnh Bảo Châu lên tiếng, cũng vào phòng tắm rửa mặt. Lúc đi ra Khúc Trực đã không ở đó nữa, nhưng trên bàn đã đặt bữa sáng nhà hàng đưa lên. Cô bước tới cầm sữa bò uống một ngụm, vừa ngồi xuống sô pha, liền nhận được tin nhắn Chu Hiểu Nam gửi: “Dậy chưa? Bản thảo các bạn PR viết xong rồi, em xem một chút, nếu không có vấn đề gì thì chị bảo họ đăng luôn.”
Trịnh Bảo Châu mở hình ảnh chị gửi, đọc lời giải thích đã soạn. Lời giải thích cũng không dài, mở đầu là thừa nhận Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực đang yêu, cũng nói lúc trước trên mạng đồn đại “Khúc Trực là nhân viên phòng làm việc của Trịnh Bảo Châu” là sai. Đồng thời cũng kêu gọi mọi người đừng quá chú ý vào chuyện cá nhân của nghệ sĩ, cuối cùng chỉ trích người tiết lộ ảnh cá nhân, và bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp luật.
Lời giải thích viết rõ ràng trật tự chu đáo, Trịnh Bảo Châu thấy không có vấn đề gì, liền nhắn lại Chu Hiểu Nam một cái meme “OK”.
Được cô cho phép, weibo của phòng làm việc nhanh chóng đăng lời giải thích, còn đóng thêm con dấu. Dân mạng như đều đang chờ câu trả lời này, Weibo vừa ra liền xuất hiện số bình luận cực nhiều. Fans chưa thoát đương nhiên là nói giúp Trịnh Bảo Châu, kêu mọi người chú ý vào tác phẩm, kết quả phía dưới có người nhảy ra nói, Trịnh Bảo Châu có tác phẩm quái nào để chú ý.
“……” Ha hả. Trịnh Bảo Châu tức cười, cho dù tác phẩm điện ảnh chưa lên sóng, nhưng những ảnh chụp trước đó cũng là kết quả công tác của cô. Chụp ảnh nghệ thuật cũng rất mệt cũng rất thử thách năng lực biểu hiện, đâu phải đứng bừa ở đó là được!
Nhưng cô biết tranh luận chuyện này với dân mạng là vô ích, chỉ cần ngày nào phim cô chưa chiếu, ngày đó bọn họ vẫn sẽ lấy việc này để hắc cô. Cô ngồi thiền trên sô pha điều chỉnh tâm trạng, sau đó mới dùng Weibo của mình share lời lời thanh minh, cũng bổ sung một ít.
Trịnh Bảo Châu V: Tôi và anh Khúc là thanh mai trúc mã, quen nhau từ rất nhỏ, sau khi tốt nghiệp cấp ba anh ấy vẫn ở nước ngoài du học, cuối năm ngoái mới về nước, chúng tôi cũng mới ở bên nhau. Anh ấy không phải người trong giới, cho nên tin tức về anh tôi không muốn tiết lộ quá nhiều, chỉ có thể nói bình thường công tác của anh còn bận hơn tôi, mọi người thật sự không cần lo lắng tôi vì yêu mà chậm trễ công việc [ che mặt ] tôi cho rằng một cái người trưởng thành đủ tư cách hoàn toàn có thể cân bằng công việc và tình yêu, cuối cùng cảm ơn mọi người quan tâm ^^.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


