Lý Tuệ Hân không thêm Trịnh Bảo Châu làm bạn bè, sau đó có một ngày cô ta bỗng nhiên bị kéo vào nhóm lớp. Cô ta vốn còn vui vẻ cực kỳ, cho đến khi khung chat bật lên thông báo, Trịnh Bảo Châu tham gia vào nhóm.
Khóe miệng nhếch lên của Lý Tuệ Hân tức khắc sụp xuống.
Cửa phòng bỗng bị gõ hai cái, Ngụy Vũ đẩy cửa ra, nói với họ một tiếng: “Nghi lễ sắp bắt đầu rồi, các cậu vào bàn trước đi.”
Bạn học cấp ba tổng cộng tới mười người, Ngụy Vũ xếp họ vào một bàn. Trịnh Bảo Châu mang khẩu trang, cùng Khúc Trực ra ngoài. Bàn của bọn họ ở trong góc, kể cũng không khiến người ta chú ý.
Nghi lễ bắt đầu vào 12 giờ đúng, lưu trình cũng từa tựa như các hôn lễ mà Trịnh Bảo Châu từng tham gia, nhưng kể ra phòng tiệc được bày trí rất đẹp. Bắt đầu vào tiệc Trịnh Bảo Châu mới tháo khẩu trang, Mạnh Nhã Hâm ngồi cạnh cô, hỏi một câu: “Nữ minh tinh có phải không được ăn đồ nhiều calo như này không?”
Trịnh Bảo Châu trấn định tự nhiên: “Chỉ cần người đại diện không thấy, là có thể ăn.”
Khúc Trực thản nhiên gật đầu: “Ừ, tôi bảo thế.”
“……” Rồi, mí người vui là được.
Lễ phục hôm nay Trịnh Bảo Châu mặc rất dễ lộ bụng, cô không dám ăn thả phanh, mỗi món chỉ ăn mấy miếng. Ăn được một nửa thì cặp đôi mới cưới lại mờiời rượu, vì bàn này nhiều con gái, mọi người cũng không ép uống rượu, có lòng là được.
Buổi chiều đôi tân hôn còn đặt phòng cho khách, có thể uống trà chơi mạt chược, thanh niên muốn hát karaoke, họ cũng có thể hỗ trợ đặt chỗ. Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực không ở lại chơi với mọi người, rời đi trước. Cô đi toilet dặm lớp trang điểm, lúc ra ngoài vừa khéo gặp Ngụy Vũ.
Trịnh Bảo Châu không biết Ngụy Vũ là tình cờ đi toilet, hay là cố ý ở đây chờ cô, cô cũng không hỏi. Cô gật đầu cười với Ngụy Vũ, đang chuẩn bị đi, lại bị Ngụy Vũ gọi lại: “Này, Trịnh Bảo Châu.”
Trịnh Bảo Châu dừng lại nhìn anh ta, Ngụy Vũ có vẻ co quắp, có thể là vì giữa trưa bị rót không ít rượu, mặt anh ta hơi đỏ. Anh ta nhìn Trịnh Bảo Châu, muốn nói lại thôi: “Tôi nghe bọn họ nói, cậu với Khúc Trực thành đôi?”
“Ừ.” Trịnh Bảo Châu gật đầu thẳng tưng.
Ngụy Vũ lóe lên vẻ tự giễu trong mắt: “Thế nên năm đó cậu từ chối tôi, là vì Khúc Trực?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


