Trịnh Bảo Châu có dạo nghi ngờ, mấy năm Khúc Trực ở nước ngoài nghiên cứu chuyên ngành thả thính.
Hôm nay chỉ là thử trang điểm mặt, chờ đồ diễn làm tốt, phối hợp với trang phục thì trang điểm còn phải điều chỉnh nữa. Cao Bác Vân trao đổi với chuyên viên trang điểm vài câu, rồi bảo Trịnh Bảo Châu: “Hôm nay đến đây thôi, về tôi gửi hợp đồng cho cô, cô xem xong chúng ta nhanh nhanh ký hợp đồng.”
“Được.” Trịnh Bảo Châu ngồi trở lại ghế, để chuyên viên trang điểm giúp cô tháo tóc tẩy trang. Bên làm phim gọi Cao Bác Vân, nói buổi tối mọi người cùng ăn cơm, Lâm Tử Khâm còn có lịch, bèn từ chối, Cao Bác Vân cũng chối: “Tôi còn phải về phòng làm việc xem bọn họ cắt phim.”
《 Tân Nguyệt Vấn Tâm Kiếm 》 tuy đã quay xong rồi, nhưng anh làm đạo diễn cũng không thể buông tay mặc kệ, vẫn cần theo sát tiến độ hậu kỳ. Nhà sản xuất thấy hai người họ không rảnh, liền nói hôm nào mọi người có thời gian lại hẹn sau.
Trịnh Bảo Châu tẩy trang trả đồ xong, đeo khẩu trang rồi theo Chu Hiểu Nam và trợ lý đi về. Giữa đường người phụ trách JS gửi tin nhắn cho cô, nói đã hẹn thời gian ngày mai cho họ, có thể qua thử lễ phục.
Trịnh Bảo Châu nhắn cảm ơn, rồi chạy đi tìm Khúc Trực tán phét: “Ngày mai đã hẹn thời gian rồi nhé, anh chưa quên đi thử lễ phục với em chứ?”
Khúc Trực lúc này đã tan tầm, trả lời rất tích cực: “Không quên, nhưng chỉ tham gia hôn lễ Ngụy Vũ thôi, mà phải long trọng vậy sao?”
Trịnh Bảo Châu: Còn lâu mới vì Ngụy Vũ, là vì trong sạch của Trịnh Bảo Châu em!
Khúc Trực cười một tiếng, Bảo Châu vẫn trẻ con đến đáng yêu: “Biết rồi, ngày mai anh sẽ gọi em dậy đúng giờ.”
Lần trước Khúc Trực đứng ngoài cửa chờ Trịnh Bảo Châu, giả đáng thương, thuận lợi lấy được thẻ phòng từ chỗ Trịnh Bảo Châu. Hiện giờ anh có thể ‘quang minh chính đại’ vào phòng chờ người.
Anh rời giường xong gọi điện cho Trịnh Bảo Châu trước, cung cấp dịch vụ đánh thức bằng cơm, sau đó sửa soạn đâu đấy rồi qua phòng Trịnh Bảo Châu chờ cô. Vì Trịnh Bảo Châu còn trang điểm, cho nên tốn thời gian hơn anh một chút, Khúc Trực cũng không hối, vào phòng bếp chiên trứng gà với thịt xông khói cho hai người, còn làm nóng sữa bò.
Lúc Trịnh Bảo Châu ra tới, trên bàn đã bày cơm sáng, cô còn không biết tủ lạnh của mình có nhiều đồ như vậy luôn.
“Anh làm hả?” Trịnh Bảo Châu thuận tay cầm một quả cà chua bi, nhét vào miệng. Khúc Trực vỗ mu bàn tay cô: “Rửa tay chưa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


