Chuyện này phải giải thích cho rõ ràng!
“Thầy Lâm, anh nói thế, cò phải vì nhìn thấy gì không ạ?” Trịnh Bảo Châu châm chước hỏi.
Lâm Tử Khâm khẽ gật đầu, ra vẻ biết nhưng không nói toạc.
Trịnh Bảo Châu vỗ ghế của mình một cái: “Không phải, mọi người thật sự hiểu lầm, hôm qua bạn học của em tới thăm, cậu ấy biết em đóng phim bị chút thương, nên mang cho em không ít cao dán với rượu thuốc……”
Ánh mắt Lâm Tử Khâm khẽ nhúc nhích: “Bạn học của em? Anh thấy cậu ta kéo hành lý vào phòng em, anh còn tưởng là bạn trai em chứ.”
“Hả?” Đầu Trịnh Bảo Châu lag một chút, rồi mới nhận ra Lâm Tử Khâm không phải nói chuyện tối qua cô ngủ ở phòng Khúc Trực, “À, là sáng nay anh thấy cậu ấy ạ?”
“Ừ, cậu ta quẹt thẻ vào phòng.”
“Thế đúng rồi, sáng em đi gấp quá, nên kêu cậu ấy để giúp đồ vào phòng.”
Lâm Tử Khâm nhìn cô, ánh mắt có phần kinh ngạc: “Trong cái vali to đấy toàn là đồ mang cho em?”
“Vâng, cậu ấy còn chuẩn bị cho em cả thùng ngâm chân, sao không nhiều được?”
Lâm Tử Khâm cười một tiếng: “Cậu ta nghĩ chu đáo thật.” Anh nhìn Trịnh Bảo Châu mấy cái: “Bạn học này đang theo đuổi em hả?”
“…… Hở?” Trịnh Bảo Châu lần này còn lag lâu hơn, Khúc Trực theo đuổi cô? Sao có thể!
“Không ạ, cậu ấy dùng mấy cái này để bù tiền phòng thôi.”
“Tiền phòng?” Lâm Tử Khâm có nghe Cao Bác Vân nói, Trịnh Bảo Châu có sản nghiệp riêng, hình như là nhà hàng, khách sạn này nọ. Anh ta nhẹ nhàng gật đầu, không hỏi gì thêm, nhưng vẫn giải thích với Trịnh Bảo Châu: “Anh nói em cái này, chỉ muốn nhắc em đừng rêu rao quá. Em biết mấy tay paparazzi thích đào móc loại tin này nhất mà.”
“Vâng, vâng em biết ạ.” Trịnh Bảo Châu cười với anh ta, không có ý trách anh, “Cơ mà bọn họ muốn đào cũng đào anh chứ, vô danh tiểu tốt như em chắc họ chả có hứng thú.”
“Cái này thì khó nói.” Lâm Tử Khâm nói, “Điều kiện ngoại hình của em rất xuất sắc, bọn họ nhìn thấy em không chừng sẽ tiện tay chụp mấy pô.”
Khách mời mà đoàn làm phim tìm đến, là để diễn cô gái này.
“Bảo Châu! Chúng ta rốt cuộc được ở cùng đoàn rồi!” Giọng nói quen thuộc vang lên, Trịnh Bảo Châu theo tiếng nhìn lại, thấy Vương Tĩnh Nghệ đã lâu chưa gặp. Cô vui mừng đứng lên: “Vương Tĩnh Nghệ, thôn dân là cậu diễn hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


