Chu Trạch?
Yến Tầm đặt điện thoại gọi y tá xuống và hướng ánh mắt về phía cửa phòng bệnh.
Một phút sau, một người đàn ông cao ráo, chân dài, mặc áo da, đeo khẩu trang đen và đội mũ lưỡi trai bước thẳng vào phòng.
Yến Tầm: "...???"
Anh đẹp trai, anh là ai?
Cả hai nhìn nhau, Chu Trạch im lặng không nói gì, chỉ chăm chú quan sát chàng trai trên giường bệnh. Người này trông không có gì nghiêm trọng, chỉ có chân trái bị gãy và đang được bó bột.
Nhưng từ sau khi cãi nhau bốn năm trước, cả hai đã xóa hết mọi liên lạc với nhau. Từ đó Chu Trạch không còn nghe tin tức gì về Yến Tầm nữa.
Cho đến hôm nay, khi cậu ấy bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ số lạ...
Khi Chu Trạch nhìn Yến Tầm, cậu cũng đang quan sát cậu ấy.
So với ánh mắt điềm tĩnh của Chu Trạch, cái nhìn của Yến Tầm lại có phần táo bạo hơn nhiều, đến mức khiến Chu Trạch có chút rùng mình.
Có lẽ vì sự kinh ngạc trong mắt Yến Tầm quá rõ ràng, Chu Trạch nhíu mày, kéo khẩu trang xuống và không nhịn được mở miệng mỉa mai: "Sao, không nhận ra à?"
Yến Tầm nhìn cậu ấy từ đầu đến chân rồi từ chân đến đầu, sau đó thành thật trả lời: "Đúng vậy, không nhận ra."
Trong ấn tượng của cậu, Chu Trạch là một cậu bé cao 1m70, nặng 85kg, nhưng người trước mắt lại cao ráo, thon gọn, ngay cả cách nói chuyện cũng khác hẳn.
Dù các đường nét trên khuôn mặt vẫn còn chút gì đó của quá khứ, nhưng không ai có thể liên tưởng người đàn ông phong cách và đẹp trai này với cậu béo của lớp 12A2 ngày nào.
Tuy nhiên, từ góc nhìn của Chu Trạch, câu trả lời của Yến Tầm như đang cố tình châm chọc mình.
"Được thôi!"
Chu Trạch tức giận cười lạnh: "Yến Tầm, cậu gọi tớ đến chỉ để nói không nhận ra tớ à?!"
"Không, tớ chỉ nhớ rằng cậu nên… như thế này."
Yến Tầm đưa tay ra làm động tác tròn trịa.
Mặt Chu Trạch lập tức đen lại: "Cậu đang mắng tớ béo?"
Yến Tầm: "..."
Cậu không muốn xoáy sâu vào vấn đề béo hay không béo nữa nên chuyển ngay sang chuyện chính: "Bác sĩ nói tớ bị tai nạn xe và mất một phần ký ức."
Chàng trai trên giường bệnh chỉ vào đầu mình: "Tớ chỉ nhớ rằng hôm qua cậu vì chuyện bố cậu ngoại tình mà chạy đến nhà tớ, trải nệm dưới đất để ngủ, chúng ta nói chuyện suốt đêm và sau đó tớ tỉnh lại ở bệnh viện."
Chu Trạch: "..."
Hai câu này chứa quá nhiều thông tin, cậu ấy ngơ ngác một lúc lâu.
Bố ngoại tình, tá túc, trải nệm, trò chuyện thâu đêm...
Những mảnh ký ức như hàng ngàn cánh bướm xoay quanh trước mắt cậu ấy, cuối cùng một cánh bướm nhẹ nhàng đậu xuống vai cậu ấy.
Một lúc sau, Chu Trạch nhíu mày: "... Thật là điên rồ."
"Đúng vậy."
Yến Tầm xoa thái dương đang đau nhức.
"Dù tớ cũng thấy điên rồ, nhưng tình hình là như vậy."
"..."
Chu Trạch có chút bối rối, không biết phải nói gì. Bởi vì Yến Tầm không bao giờ đùa kiểu này, cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, nhưng nếu mất trí nhớ là thật thì điều này còn điên rồ hơn.
Yến Tầm chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: "Cậu ngồi đi."
Cậu dự định hỏi Chu Trạch về những chuyện đã xảy ra trong bảy năm qua. Rõ ràng việc này sẽ mất không ít thời gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)