"..."
Không hỏi được gì, Yến Tầm chỉ còn cách tìm phương án khác: "Chị y tá, tôi có thể dùng điện thoại của chị một chút không?"
Điện thoại của cậu đã bị hỏng trong vụ tai nạn, sau đó cậu lại hôn mê nên bây giờ tỉnh dậy tất nhiên là không có điện thoại.
Người có thể giả bộ nhưng công nghệ thì không thể làm giả.
Cho đến khi cầm trên tay chiếc điện thoại mới nhất của năm nay, Yến Tầm mới hoàn toàn tin rằng đây là thế giới sau bảy năm.
Tuy nhiên điện thoại của mẹ nuôi và Lâm Nhiên đều bị khóa máy hoặc không liên lạc được. Yến Tầm lo lắng không yên, chỉ còn cách thử gọi cho Chu Trạch.
Hiện giờ cậu rất cần tìm một người đủ tin tưởng và thân thiết để hỏi xem bảy năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Tút…"
"Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, vui lòng gọi lại sau."
Lời nhắn này thường có nghĩa là đã kết nối nhưng bên kia đã cúp máy. Yến Tầm nghĩ có lẽ đối phương thấy số lạ nên không bắt máy, vì vậy cậu không gọi lại mà gửi một tin nhắn: "Tớ là Yến Tầm, gặp tai nạn xe đang ở bệnh viện, có việc cần gặp cậu."
Vừa gửi xong tin nhắn, điện thoại đã đổ chuông.
Yến Tầm nhấc máy: "Alo, Chu Trạch?"
"..."
Cậu đợi một lúc lâu mà đối phương vẫn không trả lời.
"Alo, cậu nghe thấy không?"
"... Có chuyện gì?."
Giọng nam trong điện thoại nghe có chút lạ nhưng vẫn là giọng của Chu Trạch.
Yến Tầm cau mày. Theo lý mà nói, giọng người sau bảy năm có thay đổi cũng là điều bình thường, nhưng không hiểu sao cậu cứ có cảm giác Chu Trạch rất lạnh lùng.
"Chuyện là thế này, tớ đang mượn điện thoại của y tá…"
Yến Tầm không biết phải diễn tả thế nào về tất cả những điều vô lý này, chỉ có thể nói: "Tình huống có chút phức tạp, cậu có rảnh đến đây một chuyến được không?"
"..."
Chu Trạch im lặng một lúc, hình như tranh cãi với ai đó bên cạnh, Yến Tầm nghe không rõ, cuối cùng đối phương chỉ nói với cậu một câu.
"Gửi định vị qua WeChat."
WeChat?
Yến Tầm ngẩn ra, chẳng phải trước đây bọn họ liên lạc đều dùng QQ sao? Lúc trước Chu Trạch còn từng chế giễu WeChat là ứng dụng dành cho người già, cậu ấy thề rằng đời này sẽ không bao giờ dùng.
May mắn thay, y tá Triệu đã biết Yến Tầm là một bệnh nhân đặc biệt với trí nhớ dừng lại cách đây bảy năm nên đã giúp cậu gửi vị trí.
Đối phương nhanh chóng trả lời: "Sẽ đến sau hai giờ nữa."
Yến Tầm: "... Được."
Cậu hồi tưởng lại giọng điệu của Chu Trạch khi nghe máy, trong lòng cảm thấy kỳ quặc.
Nếu không phải là số điện thoại quen thuộc, giọng nói quen thuộc và đối phương cũng xác nhận là Chu Trạch thì Yến Tầm đã nghĩ mình gọi nhầm người.
Cậu trả lại điện thoại cho y tá rồi tiếp tục hỏi: "Chị y tá, chị có biết tại sao tôi lại gặp tai nạn không?"
"Nguyên nhân cụ thể thì không rõ lắm, vì cậu không được đưa đến bệnh viện chúng tôi ngay sau tai nạn mà được cấp cứu tại bệnh viện gần đó. Đợi đến khi tình trạng ổn định mới chuyển đến đây."
Cuối cùng, cậu chỉ còn cách hỏi y tá về những sự kiện lớn trong nước mấy năm gần đây và một số kiến thức cơ bản về cuộc sống.
Đến khi mặt trời gần lặn, y tá dưới sảnh mới gọi điện thông báo cho Yến Tầm: "Cậu Yến, bạn của cậu đến rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


